Chương 486

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 486

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

485 Thì ra là cô ấy 5
Tại cửa hàng Lawson số 18 ở ngay bên cạnh, một bên cửa sổ thủy tinh chất đống đồ dùng hàng ngày, cách khe hở như lá cây, Ôn Thời Khải liếc mắt một cái đã nhìn thấy thiếu nữ gục đầu trên bàn ở chỗ quầy nghỉ ngơi.
Quần yếm, bên ngoài là áo khoác, tóc cũng được buộc ra sau, ngay cả kính cũng để xuống, giống như vừa rồi không cẩn thận đu.ng vào anh ta đã làm cho cô thay đổi “da thịt”.
Thật đúng là cẩn thận…
Khóe môi Ôn Thời Khải nhếch lên.
Khi đó Lâm Chi Nam nghèo đói đan xen, nghe thấy người ta đi đến nhà vệ sinh cũng không nghĩ nhiều, cầm hộp mì tôm trong tay, hương vị nồng xuyên qua khẩu trang bay vào mũi cô.
Rõ ràng là thứ ngày thường ghét bỏ, khi đói lại cảm thấy có hương vị khác.
Vì thế cô cởi khẩu trang xuống.
Lúc này người ta đang ở trên tầng ăn cơm, cô cũng không cần cẩn thận như thế.
Cơm vẫn phải ăn.
Vì thế lúc khẩu trang bị Lâm Chi Nam tháo xuống, ánh nắng chiều hắt lên gương mặt cô.
Mặc dù đang là mùa đông nhưng ánh nắng từ ngoài xuyên qua lớp thủy tinh chiếu vào, mông lung lưu luyến, toàn bộ nhuộm lên màu vàng óng cho những sợi tóc trên trán cô.
Giống như thiếu nữ trên họa báo, lông mày lá liễu, giống đóa phù dung rung động lòng người, thêm cả đôi môi đỏ.
Mà sau khi nhìn thấy gương mặt kia, đồng tử của Ôn Thời Khải theo đó co rụt lại, giống như đột nhiên xảy ra lại không hề đoán trước được.
Thế mà lại là cô.
Ở quầy chỗ khu vực nghỉ ngơi, có lẽ thiếu nữ cảm thấy mệt mỏi, tay siết chặt thành nắm đấm giày vò trên mặt, thỉnh thoảng trong miệng lẩm bẩm gì đó.
Ánh mắt khi thì nhìn vào bát mì tôm, khi thì nhìn chằm chằm vào chân vịt, ánh mắt kia vô cùng ghét bỏ.
Nếu như đặt ở trong mắt người bình thường, chỉ sợ sẽ cho rằng cô đang lẩm bẩm lầu bầu, nhưng biết chuyện xưa cô kể trong tai nghe, Ôn Thời Khải lại hiểu cô đang phàn nàn với Khương Nhiêu.
Sau khi hình tượng hư giả về cô nàng trên họa báo bị xé mở, hình tượng của bản thân cô trở nên sinh động hơn nhiều.
Ôn Thời Khải nhìn, giống như trở lại lần đầu tiên nhìn thấy cô, trên màn hình led ở sảnh báo cáo quốc tế.
So với gương mặt cảnh đẹp ý vui, điều khiến người ta càng thêm khắc sâu ấn tượng chính là… Đôi mắt biết nói chuyện kia.
Có chút ánh sáng hơi lưu chuyển trong đôi mắt màu trà đó, tinh khiết thấu triệt, nhưng lại không đơn thuần, để lộ ra cô đơn và dã tâm, cùng với không cam lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận