Chương 493

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 493

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

492 Liên Thắng nhìn thấy Lâm Chi Nam 2
Đây chính là lý do Liên Thắng đến Thượng Hải.
Trong nửa năm này, đã rất nhiều lần anh ta lấy Hồng Kiều làm trung tâm tìm kiếm xung quanh, hơn nửa đêm vừa đến Thượng Hải, cơ khổ không nơi nương tựa, cô sẽ chọn nhà nghỉ khách sạn nào để ở, lộ trình gần, giá rẻ.
Trong biển người mênh mông, giống như cát sỏi ghé qua, mò kim dưới đáy biển cũng như thế này mà thôi, đúng vào lúc này, Liên Thắng mới phát hiện ra mình nhỏ bé yếu ớt đến bao nhiêu, có bao nhiêu vô dụng.
Dã tâm và khát vọng chưa từng có giống như tơ nhện quấn lấy anh ta.
“Chờ hai ngày rồi tôi sẽ đến Đế Đô, nơi này giao cho cậu.”
Hơn nửa năm xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ đều không tìm được cô, Liên Thắng có dự cảm cô đã sớm rời đi.
Lên bắc xuôi nam, dựa theo tính tình của cô, sẽ chỉ đi về chỗ phồn hoa.
Anh ta dập tắt điếu thuốc, lúc này bầu không khí trong phòng bao nóng lên, mấy người tụ lại chơi bài, mĩ nữ ngồi trên đùi, chơi đến hứng thú thì trình diễn tranh tình du͙c sống động.
Giở trò sờ soạng ngực đến giữa hai chân, bộ ngực sữa cùng với hai chân mở rộng khiến cho người xung quanh càng cảm thấy khô nóng.
Liên Thắng trợn mắt, ném một cái bật lửa qua.
“Ối, tên khốn nào ”
Thanh niên đang ôm ôn nhu nhuyễn ngọc trong ngực triền miên bị đau nhức cắt ngang, nhe răng trợn mắt quay đầu, đối diện với gương mặt lạnh lùng của Liên Thắng thì lặng lẽ rút lui.
“Đây là nơi nào? Là chỗ bán dâm hay là quán bar bình thường.”
Anh ta lạnh giọng răn dạy “Đợi có người lần theo manh mối này túm lấy, có phải cậu muốn đi đến cục cảnh sát lượn một vòng không?”
Thời gian dài dựng lên uy tín không cần nói cũng biết.
“Còn chưa đi.” Thất Điều dùng ánh mắt ra hiệu, mấy cô nàng xám xịt rời đi khỏi phòng bao.
Anh ta đứng ra giảng hòa “Mấy người bọn họ cũng là do khoảng thời gian trước quá mệt mỏi, muốn buông lỏng một chút, chẳng qua sau này không thể như vậy nữa.”
Mấy người ngoan ngoãn không nói gì, vừa rồi còn hùng hổ, lập tức biến thành cháu ngoan.
Ánh mắt Liên Thắng lạnh lùng, cảnh cáo bọn họ “Còn mang dáng vẻ từ Chiết Đông đến Thượng Hải thì sớm xéo đi, đến lúc đó xảy ra chuyện, tôi cũng không rảnh đi qua kéo mấy người ra.”
Nếu đặt ở bình thường anh ta cũng không nổi cáu lớn như thế, chỉ là thời gian dài không tìm được người trong lòng khiến anh ta buồn phiền, đám người này lại đu.ng vào họng súng.
Sau khi nói xong, người đàn ông đứng dậy đi ra ngoài, Thất Điều ở sau gào hỏi anh ta đi đâu.
Anh ta cũng không quay đầu, tay còn đút túi quần, một cái tay khác vẫy vẫy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận