Chương 494

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 494

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

493 Liên Thắng nhìn thấy Lâm Chi Nam 3
Sau khi ra khỏi quán bar chính là ánh đèn neon thắp sáng gần nửa thành thị. Tiếng người ồn ào từ xa truyền đến, chưa từng có lúc nào thật sự yên tĩnh.
Đây chính là lớn đô thị.
Khu vực bên Hoàng Phổ này vẫn còn khá tốt, chính phủ gìn giữ một lượng lớn phong cách kiến trúc cổ xưa, trong đêm đèn đuốc như những cánh bướm, bóng người lay động, nói cho cùng có mấy phần hương vị của huyện thành nhỏ.
Trong không khí có mùi hương không tên, lúc đầu là mùi hoa quả ngọt, lại xen lẫn mùi cà phê.
Mùi hương nồng đậm xung quanh, từ trạm xe bus vẫn luôn bay mãi đến cuối hẻm đầu đường.
Liên Thắng quay đầu nhìn lại, nhìn thấy thợ làm bánh đang làm bánh ngọt trong cửa hàng bánh gato, xuyên thấu qua cửa kính pha lê, từng phôi bánh kem xinh đẹp được đặt trong đĩa.
Bước chân của anh ta hơi dừng, bóng người cao lớn bị ánh đèn kéo thành một bóng nghiêng, xuyên thấu qua năm tháng dần dần trở nên hoảng hốt.
Đã từng có lúc anh ta cũng lười biếng dựa người vào tường nhìn cô gái nào đó đứng chỉ trỏ vào trong tủ kính, rõ ràng thèm ăn đến chảy cả nước miếng nhưng vẫn ra vẻ cao lãnh, không muốn ăn.
“Chi Nam, chúng ta mua một miếng nếm thử nhé, nhìn rất mê người.”
“Được rồi, tiệm này nhìn qua không quá vệ sinh, ngộ nhỡ ăn vào tiêu chảy thì sao?”
Khi đó tiểu Chi Nam nhìn thấy bánh kem vô cùng tinh xảo trong cửa tiệm thì yên lặng nuốt nước bọt, nước miếng sắp chảy ra đến nơi.
Nhưng nghĩ đến một miếng bánh nhỏ như vậy cần mười mấy tệ, đủ cho cô sống một tuần, thật đúng là đau dạ dày.
Cô ép mình dời mắt, phân tích cho Diệp Thanh “Mấy ngày trước mình có đọc báo, trên đó viết một số cửa hàng bánh kem không có giấy phép của cục an toàn vệ sinh, giấy phép kia là giả, khách hàng ăn vào bị tiêu chảy, còn phải nằm viện hơn nửa tháng.”
“Hả?” Diệp Thanh bị dọa cho sững sờ “Vậy chúng ta vẫn không nên ăn thì hơn.”
Lâm Chi Nam cũng đi theo gật đầu, trên mặt vẫn còn nghiêm túc như thường.
Chỉ là từ góc nghiêng lại có thể nhìn rõ động tác nuốt nước miếng của cô không sót một chút nào, tròng mắt thỉnh thoảng còn lén nhìn vào trong cửa hàng bánh.
Ý tứ kia chính là…
Muốn ăn, rất muốn ăn.
Liên Thắng nghiêng đầu nhìn qua, hai giây sau bật cười thành tiếng, ánh nắng phản chiếu lên mắt anh ta, trong suốt như pha lê.
L ng ngực người đàn ông chấn động cùng với sự vui vẻ trong tim, trong lòng anh ta có sự dịu dàng trước nay chưa từng có.

Bình luận (0)

Để lại bình luận