Chương 504

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 504

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

503 Mập mờ 4
Cô giống như uống xong một ly rượu Cocktail, Lâm Chi Nam dần dần bị anh ta dẫn dắt vào trong huyễn cảnh.
Đó nhất định là một vũ hội không tính là náo nhiệt, ánh đèn dần tối, giai điệu và nam nữ di chuyển bước chân tạo nên không khí mập mờ.
Bên tai mang theo hô hấp của người đàn ông khiến cho tai cô hơi ngứa.
“Thật ra cô gái không biết, chỉ cần cô ấy trang điểm nhẹ, xõa tóc đã thu hút được rất nhiều sự chú ý của người khác, bên trên vũ hội, không ai mê người hơn cô ấy.”
Độ cong của khóe môi anh ta hoàn toàn thong dong như trước đây “Vì thế người đàn ông đã nói với cô ấy, đúng thế em yêu, tối nay em thật tuyệt vời, khiến cho anh đau đầu lại cảm thấy cùng chung vinh dự, và…”
Ôn Thời Khải dẫn theo cô nhẹ nhàng di chuyển trên sàn nhảy, giày cô không cẩn thận giẫm lên anh ta, không đau không ngứa.
Hô hấp nóng rực của cô chui vào bên trong áo len, anh ta dần dần quen thuộc.
Sống mũi cao của anh ta như có như không lướt qua tóc mai của cô, một mùi hương thơm ngát truyền đến, không phải mùi nước hoa cao cấp hay giá rẻ, là từ nụ hoa tràn ra, lặng yên không một tiếng động tràn ra.
Hơi thở thăm thẳm thấm vào người không ngừng chui vào trong chóp mũi của anh ta, khiến cho người ta nghiện.
Trong khoảnh khắc bàn tay đang che tai cô ngừng lại, Ôn Thời Khải đột nhiên quên mất mình muốn nói gì.
Giọng hát vẫn còn tiếp tục.
And the wonder of it all
Is that you just don”t realize how much I love you.
Và điều tuyệt vời hơn cả
Chỉ là em không biết rằng, tôi yêu em đến nhường nào.
Lúc này thiếu nữ thoáng ngẩng đầu lên, lộ ra ánh mắt buồn bực không hiểu “Và cái gì?”
Trong lúc này, mập mờ lan tràn khắp xung quanh, dần dần lướt qua đáy mắt cô.
Ngôi sao trên dải ngân hà, sáng rực rỡ, giống như rơi xuống một trận mưa sao băng, xinh đẹp không sao tả xiết.
Người đàn ông tìm kiếm cô không muốn lãng phí thời gian, cho nên đã rời đi.
Tròng mắt Ôn Thời Khải lẳng lặng cứ thế cùng ánh mắt cô nhìn nhau, yết hầu theo đó lên xuống.
Có khoảnh khắc anh ta thế mà nghe được một âm thanh không thuộc về nơi này… Trên lá sen, một giọt nước mưa run rẩy rơi xuống, dọc theo cuống lá nhỏ xuống hồ nước, lưu lại từng gợn sóng.
Sau khi người đàn ông dừng lại một lát, khóe môi anh ta cong lên một nụ cười sâu xa và thăm dò khiến người ta không hiểu nổi.
Ôn Thời Khải cúi đầu càng đến gần đôi mắt của thiếu nữ, nỉ non hoàn toàn chui vào trong tai cô.
“Hơn nữa… Em vĩnh viễn không biết anh yêu em đến nhường nào.”
Nguyên thoại ca từ từ trong miệng anh ta đi ra, đủ khiến tường thành sụp đổ.
Hô hấp của Lâm Chi Nam hơi dừng lại, sau lưng đột nhiên dâng lên cảm giác tê dại không thuộc về cô.
Ngửa đầu đối mặt, cô nhìn thấy dưới tóc mái của anh ta, đôi đồng tử đen sáng rực phản chiếu gương mặt cô.
Ngày mai mọi người đi học hoặc đi làm, chúc các tiên tử năm mới vui vẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận