Chương 513

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 513

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

512 Đừng để anh nhìn thấy em khóc 3
“Mà giáo sư bởi vì việc trong một lớp toàn sinh viên năm 2012 xuất hiện một người khóa 2011, mỗi tiết đều túm anh lên điểm danh.”
“Cho nên trong bốn năm học, đừng nói là học bổng, ngay cả một giấy chứng nhận cũng chưa từng thấy.”
Anh ta cong môi, trong lời nói cất giấu một tia nhu hòa “Không nghĩ đến em nhập học chưa đến hai tháng đã lấy được thành tích tốt như thế, đoán chừng sau này sẽ càng ngày càng nhiều hơn.”
Đây là đang khen cô?
Lâm Chi Nam rời mắt, kẹo vị sữa chua dọc theo vị giác đi vào trong não bộ rối ren của cô, đột nhiên bình tĩnh hơn nhiều.
Dường như khoảng cách giống như chín tầng mây của bọn họ vào lúc này rút ngắn hơn một chút, mặc dù vẫn cách biệt một trời, nhưng thời gian chín năm, đủ cho cô vượt qua khoảng cách không có điểm dừng này.
Nhìn động tác nhỏ lông mi của cô khẽ run lên vì vui vẻ, sau khi trong lòng Giang Đình dâng lên thỏa mãn lại cảm thấy cay đắng.
Một tháng trước, cô nhóc kia ôm cổ anh ta lập trí thi tốt nằm trong top 20, nói lời thề đạt được nhất định phải thưởng cho cô.
Vị trí top đầu hệ tài chính của Yến Đại cạnh tranh khốc liệt như cá chép sang sông, chỉ sợ cô không rõ lắm.
Khi đó tâm trạng Giang Đình khá tốt, nghe xong thì cười nhạt một tiếng, thế mà còn hỏi cô một câu, cô muốn gì.
“Vậy thì đến công viên Disney đi, Hàn Tinh nói nơi đó chơi rất vui.” Cô ôm cánh tay anh ta làm nũng “Giang tiên sinh, có được không, được không vậy.”
Giang Đình đã quên mất khi đó mình trả lời như thế nào.
Bây giờ bọn họ cùng ở Thượng Hải, Giang Đình muốn hỏi cô còn nhớ rõ hứa hẹn lúc trước không?
Nhưng câu nói này còn chưa kịp hỏi, một chiếc xe thể thao đã đỗ ở ven đường.
Theo ánh đèn chiếu vào cửa sổ, loáng thoáng nhìn thấy gương mặt kiệt ngạo lãnh đạm của người đàn ông.
Giang Đình không chút nào ngạc nhiên.
Trái lại ánh mắt Lục Nhất Hoài nhìn về phía bên này lại dừng hai giây, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm, băn khoăn trên người Lâm Chi Nam và Giang Đình hai lượt.
Người đàn ông nhanh chân đi đến bên này, bóng dáng bị ánh đèn kéo càng lúc càng dài, che phủ trên nền gạch xanh.
“Nam Nam qua đây.” Anh ta vươn tay về phía cô “Chúng ta về nhà thôi.”
Lâm Chi Nam ngoan ngoãn đi qua.
Ánh mắt hai người đàn ông va chạm giữa không trung một giây, song phương trầm mặc và mang theo địch ý rất rõ, dường như rất khó có thể quay lại dáng vẻ cởi mở trong quá khứ, nhưng cũng không có gì để hối hận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận