Chương 528

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 528

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

527 Cho nên muốn tôi dạy cô sao 3
Giống như dẫn Khương Nhiêu lên lầu, loáng thoáng có tiếng tán gẫu truyền đến, còn có giọng nói nhiệt tình xen lẫn với ảo não của Chu Nguyên truyền đến, cười nói từ trước đến giờ sinh nhật anh ta chưa từng nhận quà, không tin thì hỏi qua đám người này, kết quả trả đồ cô ta mang đến, khiến anh ta cảm thấy lúng túng.
“Không sao, mấy ngày trước em đi dạo phố tiện tay mua.” Khương Nhiêu khách sáo nói.
Ở trong trường hợp tuấn nam mỹ nữ tụ hội như thế này, Khương Nhiêu bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên, vốn cho rằng chỉ là một buổi tiệc đơn giản, không nghĩ đến lại có nhiều người như vậy.
Dọc theo bậc thang xoay tròn đi lên lầu, đến ban công tầng hai mới phát hiện nơi này được bố trí thành vườn hoa giữa không trung, máy quay đĩa hay dàn nhạc thứ gì cũng có, trên bàn dài bày đầy rượu và hoa quả tươi, vừa đi lên đã thấy mấy vị nam nữ ngồi quanh vui cười.
Mà lúc này Ôn Thời Khải và mấy nam sinh vây quanh hai bàn xây vạn lý trường thành, anh ta không cố tình ăn mặc, nhưng trong lúc giơ chân nhấc tay lại là người bắt mắt nhất.
Khương Nhiêu phát hiện ra hình như mùa đông anh ta rất chung tình với áo len, áo len quần âu, phần lưng lười biếng như nghiêng trên bàn, đón ánh nắng chiếu lên người anh ta muốn có một loại cảm giác ảo ảnh mỹ hảo không nói nên được thành lời.
“Học muội Khương qua đây ngồi đi.” Nhìn ra được cô có chút câu nệ, Chu Nguyên đương nhiên đưa cô ta đến chỗ người quen biết.
Lúc Khương Nhiêu đi về phía bàn mạt chược, ngồi ở một bên khác, Lạc Dĩ Nhiên giương mắt, trong nháy mắt đã dò xét Khương Nhiêu, cô ta tưởng rằng là bạn mà Chu Nguyên mời đến, không hề có tính uy hiếp, đương nhiên không đề phòng.
Ai có thể ngờ rằng, Khương Nhiêu nghe theo chỉ thị của Lâm Chi Nam trong tai nghe, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Ôn Thời Khải, chỉ cách hai nắm tay, lấy tư thái nhìn bài.
Động tác này khiến cho mấy người trên bàn đều sửng sốt, không chỉ Chu Nguyên, ngay cả trên mặt của Lạc Dĩ Nhiên, nụ cười tinh xảo kia gần như không duy trì nổi.
Động tác này vượt qua lễ phép, Lạc Dĩ Nhiên đang chờ Ôn Thời Khải phát tác, người đàn ông nhìn Khương Nhiêu, ánh mắt hơi dừng một chút, như có như không cong môi “Đến muộn quá, anh còn tưởng em không đến.”
Giọng điệu Ôn Thời Khải vẫn như cũ, nhưng nghe thế nào cũng giống tiếng nỉ non giữa tình nhân với nhau.
“Xem đi, tôi đã nói lão hồ ly này chơi đến quên cả trời đất, anh ta lười vạch trần chuyện của cô, thiếu đi một niềm vui.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận