Chương 546

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 546

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

545 Hồi tưởng 2
Trong lúc trợn mắt há hốc mồm Khương Nhiêu giống như nhìn thấy được anh ta nhún vai, rõ ràng là đôi mắt đào hoa nên hớp hồn người, lúc này lại không hề có chút độ ấm nào, nhìn cô ta chằm chằm, vô cùng khiếp người.
“Tôi như thế, có gì để cho cô thích tôi.”
Giống như chính bản thân anh ta cũng không thể lý giải được, lúc này khóe miệng Ôn Thời Khải đã có mấy phần ý tứ sâu xa “Khương Nhiêu, cô thích Ôn Thời Khải kia là thích bản thân anh ta sao?”
“Hay là gương mặt này của tôi dưới khúc xạ tạo nên ảo ảnh.”
Khương Nhiêu không đáp được, môi run rẩy không dám nhìn anh ta, đứng ở chỗ thất hồn lạc phách, giống như một mặt gương sắp vỡ nát.
Ôn Thời Khải đến gần cô ta hơn, tròng mắt đèn dò xét gương mặt không chịu nổi một kích của cô ta.
Phòng tuyến tâm lý của cô gái này thật sự quá kém, chẳng qua một tràng lời nói nửa thật nửa giả đã hoàn toàn khiến cô ta mất đi sức phán đoán, Ôn Thời Khải cảm thấy không đủ thú vị, đồng thời cũng không nhịn được mà suy đoán…
Nếu đặt trên người cô nhóc kia sẽ như thế nào?
Trong lúc trầm mặc, người đàn ông lại cho một kích cuối cùng, giọng nói vẫn hững hờ như cũ “Về phần nội tình giải đấu lớn ACM, muốn tôi nói cho cô biết không?”
Trầm mặc, lại ngột ngạt, sau khi im lặng một lúc.
“Không cần.” Một giọt nước mắt bừng tỉnh từ hốc mắt Khương Nhiêu rơi xuống, đó là âm thanh của sự ký thác sụp đổ.
Lần đầu tiên cô ta ngửa đầu nhìn Ôn Thời Khải, lại là lấy một loại ánh mắt vô cùng phức tạp và thất vọng, giống như không thể tiếp nhận được vị thần mà mình vẫn luôn lấy làm tự hào hóa ra lại là bộ dáng hắc ám như thế.
Ôn Thời Khải đã hiểu, từ chối cho ý kiến khẽ gật đầu, bước chân lùi lại khoảng cách an toàn.
Đây là trí nhớ sau cùng của Khương Nhiêu, phía sau đó cô ta ngơ ngác, Ôn Thời Khải hỏi cô ta một câu, cô ta đáp một câu, ù ù cạc cạc khai ra chuyện của mình và Lâm Chi Nam.
Trên cửa sổ xe phản chiếu gương mặt đầy nước mắt của cô ta, Khương Nhiêu cũng không biết làm sao, giống như đứt ruột đứt gan muốn khóc.
Thật ra thời gian đầu khi đến gần anh ta, Khương Nhiêu cỡ nào muốn nói cho anh ta, cô ta hi vọng dường nào Ôn Thời Khải có thể nhìn chính mình.
Cô ta muốn nói, so với Lạc Dĩ Nhiên, thích của cô ta càng thêm thuần túy hơn.
Cô ta nhìn trúng là anh ta, là anh ta ở trong quãng thời gian mơ hồ không rõ phương hướng của cô ta đã chiếu sáng cho cô ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận