Chương 597

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 597

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

596 Cô định cảm ơn tôi như thế nào đây 1
Chẳng biết có phải do thiếu gương nên không tìm được chuẩn xác vị trí, hay là do chỗ keo dính đu.ng vào vết thương, Ôn Thời Khải hơi cau mày.
“Này, anh…” Lâm Chi Nam không nhịn được nói.
Ôn Thời Khải quay đầu.
“Không phải anh nên bôi thuốc trước sao?” Cô nói “Trầy da và vết bầm, tốt nhất nên bôi thuốc trước, như vậy mới nhanh khỏi, cứ thế dán băng keo cá nhân lên rất dễ nhiễm trùng.”
“À?” Nghe xong lời kia, trong con ngươi màu nâu nhạt của người đàn ông lóe lên tia hiểu rõ “Là như thế sao.”
Nói xong lại không có động tác gì, thuốc vẫn ở trong hộp, anh ta cứ như thế nhìn chằm chằm vào miếng băng keo cá nhân, bắt đầu nghiên cứu.
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào, động tác rũ mắt của người đàn ông kia khiến cho vết thương trên mặt hoàn toàn lộ ra… Khóe miệng trầy da, bầm tím, chỗ xương gò má còn có mấy chỗ xanh tím.
Không tính là quá nghiêm trọng, đặt ở trên gương mặt với ngũ quan yêu nghiệt kia của anh ta lại mang đến loại cảm giác giống như bức tranh “Mona Lisa” bị thiêu thảm một góc, vô cùng chịu tội.
Lâm Chi Nam nhìn một lát, không kìm được mà đề nghị “Hay là tôi giúp anh sát trùng, được chứ?”
Liên lụy người ta thành bộ dạng này, cô có chút áy náy, lại chưa từng chú ý tên hồ ly kia nghe xong, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Gió nhẹ vô tình lướt qua hồ nước.
Tăm bông và nước thuốc được Lâm Chi Nam cầm ở trong tay, Ôn Thời Khải cứ như thế nghiêng đầu nhìn cô.
Chú ý đến chính mình đứng cao hơn anh ta ngồi một khoảng, không tiện lắm, Lâm Chi Nam ngồi ở bên cạnh anh ta, cách Ôn Thời Khải mấy nắm tay.
“Đúng rồi, lúc nãy sao anh lại đi đến bãi đỗ xe của vườn hoa phía sau?”
Tăm bông dính thuốc, giọng điệu của cô gái tùy ý giống như đang thảo luận thời tiết “Ở đó chờ thật lâu sao?”
Đây là thăm dò xem anh ta có nghe được những lời kia hay không à?
Đuôi lông mày của Ôn Thời Khải hơi nhướng lên, giọng điệu lại rất bình thường “Trong lúc nghỉ giữa giờ, tôi từ phía sau đình vòng qua, đúng lúc nhìn thấy cô ném chậu hoa lên mặt người đàn ông kia, sau đó anh ta như hổ rình mồi đuổi theo cô.”
“À, là như vậy sao.” Lâm Chi Nam cũng không dám nhìn vào mắt anh ta, kéo dài thời gian giống như vặn thật chặt nắp bình mới nói với anh ta “Anh ta ba lần bốn lượt đuổi theo tôi không bỏ, là vì trước đó trong nhà tôi nợ anh ta rất nhiều, kết quả lại khiến anh bị liên lụy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận