Chương 802

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 802

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên bàn trà là cảnh tượng bừa bộn, thậm chí còn có mấy chai rượu đổ xuống nền nhà, chẳng qua chỉ là một căn nhà ở nông thôn, không ai quá để ý, Liên Thắng từ trong số đó, cầm lấy một chai còn, dùng đũa mở nắp.
Anh ta cũng không có ý định mở miệng, cứ thế uống.
“Chúng ta cũng xem như là quen biết cũ, đúng không?” Lục Nhất Hoài nói, nhìn thấy anh ta nhướng mày, người đàn ông tựa vào cạnh cửa, không nhanh không chậm nói.
“Nhìn phản ứng của anh lúc ở Thượng Hải và Đế Đô, cũng không giống như có khả năng quen biết vị hôn thê của tôi.”
“Hôm nay tới tìm anh, chẳng qua là muốn hiểu biết về nghi hoặc trong quá khứ.”
Không biết có phải mấy chữ này đã kích thích đến Liên Thắng hay không, anh ta buông thõng tầm mắt, lúc nhấc lên, chợt hỏi.
“Lục công tử, sao anh tìm được nơi này?”
“Anh điều tra cô ấy sao?”
Lục Nhất Hoài không định che giấu, trực tiếp ừ một tiếng, đôi mắt đen nhánh, chỉ thấy Liên Thắng châm chọc cười một tiếng.
“Luôn miệng nói cô ấy là vị hôn thê, kết quả tín nhiệm với cô ấy cũng không gì hơn cái này.” Anh ta hỏi. “Anh muốn hỏi cô ấy trong ấn tượng của anh, hay là cô ấy chân thực?”
Lục Nhất Hoài không nói chuyện.
“Lâm Chi Nam… Lâm Chi Nam.”
Liên Thắng trầm thấp gọi ra cái tên này, ánh mắt theo chai rượu như đi vào hư không.
Nếu như năm 18 tuổi anh ta biết cái tên này sẽ cho mình uống rượu độc, có đánh chết anh ta cũng không đi vào đầu con phố kia.
“Là từ khi nào thì bắt đầu nhỉ?” Anh ta dừng lại mấy giây rồi nói.
“Năm cô ấy 13 tuổi, tôi vừa gặp đã thích cô ấy, sau này đổi thành cô ấy cả đời tránh cũng không kịp.”
“14 tuổi, cô ấy vì né tránh lưu manh đến đòi nợ, đến phòng tôi chơi bida cầu xin che chở.
15 tuổi, cô ấy muốn hoàn toàn thoát khỏi những người kia, vì thế dẫn dụ đám người đó nhục nhã cô ấy, vào lúc tôi đi ngang qua ngõ nhỏ.
Vào năm 18 tuổi, cô ấy dùng 30 vạn nợ nần, đồng ý theo tôi cả đời, sau đó ở phòng ngủ trên lầu cởi váy, nói phải ở bên tôi cả đời.”
Ngón tay anh ta chậm rãi chỉ lên trên, ánh mắt Lục Nhất Hoài khẽ thay đổi, nghe thấy anh ta nói.
“Ngay tại lúc tôi buông xuống phòng bị, cô ấy lại cuốn gói chạy.”
“Đây chính là tất cả chuyện xưa của tôi và cô ấy.”
Liên Thắng hỏi Lục Nhất Hoài.
“Lục công tử, anh nói cô ấy là vị hôn thê của anh, xin hỏi người anh yêu là Lâm Chi Nam ở thôn Ngô Đồng ư?”
Bên trong chai rượu đã vơi đi một nửa, vẻ mặt Liên Thắng tùy ý, cầm ở trong tay lắc một vòng.
“Liên tiên sinh, có lẽ anh nghĩ sai rồi.” Lục Nhất Hoài chậm rãi cười thành tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận