Chương 883

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 883

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nơi xa bên cây ngô đồng giấu đi một bóng dáng màu trắng bị nước mưa xối ướt từ đầu đến chân, lúc đến mang theo ô sớm đã bị gió thổi bay không biết tới nơi nào.
Mấy sợi tóc đen ướt đẫm dính lên trán Ôn Thời Khải, trong lúc như ẩn như hiện, ánh mắt anh ta ướt át lại trong suốt, lại giống như cuồng phong vũ bão tuôn ra từ mắt, ngoài mặt ấm ủ vẻ bình thản.
Ôn Thời Khải cũng không biết tại sao mình lại phải đứng đây lâu như vậy, tất cả theo giây phút bọn họ ôm nhau, chẳng phải đã sáng tỏ rồi sao?
Nước mưa thấm qua khe hở cửa sổ, Ôn Thời Khải giống như loáng thoáng nghe được cô đánh vào bả vai người đàn ông, mặc dù phía sau lưng bị áo sơ mi đen kia che chắn toàn bộ, nhưng lúc cơ thể vặn vẹo vẫn có thể thấy đỉnh tuyết mai cọ vào l ng ngực người đàn ông.
Hình như người kia đang dỗ dành cô, ở bên tai cô nói mấy lời hữu ích, một lát sau, quả nhiên cô bị dỗ dành, cần cổ ngửa lên giống như cùng người đàn ông đó dây dưa, tay ỷ lại vịn vào anh ta.
Tràng diện thân mật như vậy, bọn họ cũng đã từng có.
Ôn Thời Khải nhìn, chỉ cảm thấy cổ họng giống như bị dao đâm, trong lúc nuốt xuống chỉ cảm thấy cổ họng bị rách đau đớn không thôi.
Anh ta là người không thích tranh đoạt.
Trước 15 tuổi, bởi vì thân phận anh trai nhất định bao dung, sau 15 tuổi là được trời cao ưu ái, cần gì có đó.
Không cần tranh đoạt.
Thế nhưng lúc này đây giống như có ngọn lửa nóng bất diệt muốn xông ra diệt đi ý chí hơn 20 năm qua, ngay cả cảnh tượng trước mắt cũng bị đốt cháy hầu như không còn.
Thậm chí trước đó anh ta từng cho rằng, đối với cô mà nói ý nghĩa và tầm quan trọng của anh ta và Lục Nhất Hoài là như nhau.
Thế nhưng từ lúc nhìn thấy bóng dáng không chút chùn bước của Lâm Chi Nam chạy đến đây, anh ta lại không chắc chắn,
Nước mưa xối từ đỉnh đầu xuống, ngay cả tim anh ta cũng trở nên lạnh lẽo.
Ôn Thời Khải cúi đầu, tầm mắt từ cửa sổ xe chuyển đến mặt đất, giống như trên mặt đất có đáp án mà anh ta muốn tìm.
Nhìn thật lâu, ngoại trừ tầm mắt bị nước mưa làm cho càng lúc càng mơ hồ thì không có gì cả.
Bọn họ đã ở trong xe đổi hết tư thế này đến tư thế khác, Ôn Thời Khải nhìn xa xa, dường như ngay cả nuốt cũng cảm thấy cổ họng như bị dao cứa.
Anh ta đột nhiên xoay người chạy trối chết.

Trong màn mưa, trong xe giống như mang theo sương mù, đó là dư vị của điên cuồng và kiều diễm.
Đáng thương Ôn Ôn mới được ăn một bữa thịt còn bị tra tấn như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận