Chương 925

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 925

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mấy anh nhận mối làm ăn này không nghĩ đến người kia vì sao lại muốn khiến một cô gái vào chỗ chết sao? Trừ khi thân phận đặc thù, gia đình hiển hách.” Lâm Chi Nam uy hiếp.
“Bây giờ ở bên ngoài nhất định có người đang tìm tôi, nếu như các người làm gì tôi, cha mẹ và vị hôn phu của tôi chắc chắn sẽ không buông tha cho các anh.”
Ánh mắt cô trấn nhiếp người đàn ông đeo khẩu trang kia, sau một lúc trầm mặc.
“Đi tìm hai người đàn ông đến.”
Lão ngũ lão lục không phục.
“Đại ca, dù sao cô ta cũng không sống nổi, sao không…”
“Tôi nói Trong vòng mười lăm phút tìm hai người đàn ông về.” Anh ta lạnh giọng ra lệnh.
“Các cậu không nghe thấy tôi nói gì sao?”
Làm nhiều năm như vậy, lời nói của anh ta tương đương với mệnh lệnh.
Mọi người đành phải làm theo.
“Tao nói này, chúng mày còn cần phải đi tìm người sao?”
Mọi người quay đầu nhìn, Liên Thắng lười biếng tựa người vào tường, hài hước cười thành tiếng.
“Chẳng phải ở đây có sẵn một người, bọn mày không dám thì để tao đến giúp chúng mày.”
Ánh mắt anh ta nhìn về phía Lâm Chi Nam “Tao theo đuổi bà cô này đã sắp được bốn năm rồi, vẫn luôn hếch cằm không nhìn người, chuyện tao muốn ngủ với cô ấy không phải chuyện này một ngày hai.”
Bên trong nhà kho không có ánh đèn, thỉnh thoảng có ánh sáng chiếu đến trong đôi mắt thâm thúy lại u ám của anh ta, trong đó không chút nào che giấu ham muốn.
Trái tim Lâm Chi Nam cũng theo đó siết chặt, không biết lời nói của anh ta là thật hay giả.
Quyết định chỉ trong nháy mắt, dù sao đối với lính đánh thuê mà nói, tiền và thời gian quan trọng hơn mọi thứ.
Lão Lục đi lên cởi còng tay cho anh ta, cảnh cáo nếu anh ta có tâm tư dám đùa giỡn sẽ dùng súng bắn nát đầu anh ta.
Liên Thắng hoạt động cổ tay, máy quay phim đã sớm bố trí tốt, mấy lính đánh thuê đứng trước màn hình bên ngoài cảnh giác.
Anh ta nhanh chân đến gần, ngay lúc Lâm Chi Nam còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ta kéo cổ chân, đè xuống dưới thân.
Phía sau lưng cách một màn chiếu, cơ thể nóng bỏng của người đàn ông gần như bao phủ lấy cô, một sự sợ hãi dâng lên cổ họng Lâm Chi Nam.
“Liên Thắng, anh…”
Tay khước từ bị Liên Thắng kéo ra, áo sơ mi của Lâm Chi Nam bị bàn tay hung hăng xé rách, cúc áo hoàn toàn đứt.
Anh ta cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên cổ cô một cái, giọng trầm thấp mà khàn khàn.
“Đừng lộn xộn nữa, nếu không tôi lên thật đấy.”
Lâm Chi Nam không khỏi được trấn an, nhưng trong lòng lại phát run.

Bình luận (0)

Để lại bình luận