Chương 927

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 927

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không ai nghe được hai người bọn họ nói nhỏ, trên màn ảnh càng thêm hương diễm hơn chân thực, khiến người ta máu nóng sôi trào.
Một cơ thể trắng nõn như châu ngọc bị người đàn ông với màu da cổ đồng đè ở trên người, hai chân mảnh khảnh bị tách sang hai bên, dường như ngại không đủ, bàn tay còn kéo sang hai bên.
Chân phụ nữ chính là lợi khí giết người, nhất là đôi chân vừa nhỏ lại trắng, còn cân xứng như vậy, mỗi tấc đều hận không thể khiến cho đàn ông cúi đầu xưng thần, từng tấc từng tấc tiến vào trong bụng.
Người phụ nữ trước mắt hương diễm đến cực hạn, tiếng rên mị hoặc giống như tiếng hót của chim chóc, lại như thiên nga tiếp nhận đau đớn, nước mắt nóng hổi, ngón tay bấu lên lưng người đàn ông, từng vết đỏ theo đấy xuất hiện.
Mỗi một chỗ tư mật của người phụ nữ dưới thân đều bị người đàn ông kia che đậy hoàn hảo, nhưng nhìn động tác mãnh liệt kia, mọi người đều sinh ra suy nghĩ kỳ quái, lo lắng nơi riêng tư ẩm ướt phấn nôn kia có thể chịu đựng được mấy nhát đỉnh mạnh của người đàn ông cường tráng đó hay không.
Lại hận không thể thay vào đó, trên dưới đùa bỡn.
“Này Đổi tư thế.”
Mấy lính đánh thuê đã vô cùng cứng, ngay cả tiếng ra lệnh cũng trở nên khàn khàn.
Liên Thắng nghe theo lời bế thiếu nữ chống đỡ lên tường, cả người trắng như tuyết vẫn giấu dưới ngực anh ta, bụng dưới càng lúc càng thêm trướng to, cứng rắn, từng cú đỉnh sâu chỉ khiến cho Lâm Chi Nam cảm thấy quần lót của mình như sắp đi vào cùng.
Cơ thể cô bắt đầu run rẩy dữ dội, co vào, lại chảy ra một chút nước.
Liên Thắng đương nhiên cảm giác được, lại vẫn không buông tha cho cô, duy trì tư thế đáng xấu hổ này làm sâu sắc hơn.
Có chút tiếng nước đọng chảy xuống, giống như một mồi lửa hoàn toàn thiêu cháy tình hình.
Cô vịn đầu của anh ta né tránh, bàn tay ấn bả vai hướng xuống, đôi chân mảnh khảnh treo lơ lửng không trung, kẹp ở bên người anh ta không ngừng lắc lư.
“Liên Thắng…” Lâm Chi Nam cắn chặt môi. “Anh đừng quá đáng…”
“Nếu nói quá đáng, bây giờ ông đây làm em…”
Mặc dù nói thế, Liên Thắng lại thở hổn hển hơi lùi về sau, mông co rụt lại đỉnh một cái, quყ đầu cách quần lót ma sát với tiểu huyệt, đến phía sau, cả người Lâm Chi Nam run rẩy, lại không quá sợ hãi như vừa nghĩ đến cảnh bị người ta ăn sạch trước đó.
“Đã từng dùng đồ đập đầu tôi hai lần hả? Hiện tại thỉnh thoảng vẫn đau.” Trong lời nói của Liên Thắng mang theo vẻ du côn, ngón tay chọc vào trán cô.
“Lâm Chi Nam, sao em không nghĩ đến mình cũng đừng đối xử quá đáng với tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận