Chương 943

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 943

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam không nhịn nổi đành phải đồng ý.
Từ đây ra đó chưa đến nửa phút, lại là ban ngày ban mặt, Uông Dã có thể làm gì, hơn nữa lúc này cô thực sự muốn phơi nắng.
Khu nghỉ dưỡng to như vậy chỉ có mình cô, ánh nắng buổi sáng dọc theo ven biển chiếu vào bả vai Lâm Chi Nam, làm cho gương mặt cô từ mờ mịt đến mềm mại lại lóa mắt.
Cô thỏa mãn nheo mắt, ánh sáng này giống như sợi tơ vô cùng đẹp, ngay cả mây đen đọng lại trước ngực kia, trong lúc nhất thời cũng bị lướt nhẹ như không thấy.
Vừa cắt bánh kem bỏ vào trong miệng, ngẩng đầu một cái thoáng nhìn thấy một đám đàn ông ôm riêng người phụ nữ của mình đi về phía bên này, bên trong đó có một thiếu niên đầu tóc xanh khí khái hào hùng.
Chính là Uông Dã tối qua làm khó xử cô trên ghế.
Lâm Chi Nam lập tức dời sang bên cạnh, ý đồ dưới sự che chắn của ô che nắng làm giảm đi sự tồn tại của mình, nhưng mà liếc mắt một cái Uông Dã đã nhìn về phía cô, chân dài một bước đi thẳng đến chỗ Lâm Chi Nam.
“Vương tiểu thư, thật đúng là trùng hợp.” Ghế ngồi đối diện bị anh ta kéo một cái, Uông Dã bệ vệ ngồi xuống.
“Tối hôm qua cô ngủ ngon không?”
Lâm Chi Nam “Rất tốt, cảm ơn Uông thiếu gia quan tâm.”
“Nhưng tôi lại không ngủ ngon được, hơn nữa đêm vẫn không sao chợp mắt nổi, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được tư vị nóng ruột nóng gan nhớ da diết.”
Cho dù không ngẩng đầu Lâm Chi Nam vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt kia dừng trên mặt cô, dáng vẻ tùy tiện.
Cô cố nén xúc động buồn nôn, uống nốt sữa bò còn sót lại, đặt cốc xuống bàn.
“Vậy anh nên đi khám bác sĩ cho sớm, ra ngoài gặp sáng gặp gió như thế này, bệnh tình chuyển biến xấu sẽ không tốt cho lắm.”
Cô đứng dậy muốn rời đi, lại bị mấy l ng ngực người đàn ông cản lại.
“Thì ra giai nhân ở chỗ này, chẳng trách nhị thiếu gia đối với mấy cô nàng dong chi tục phấn kia không hứng thú.”
“Dáng vẻ này có thể ăn đứt mấy giai nhân, nhị thiếu gia đi tìm là đúng.”
Có người tiếp lời.
“Dùng từ tìm sao? Chỉ cần Uông nhị thiếu gia nói ra mấy chữ, không cần ngoắc tay cũng đến.”
Uông Dã không nói gì.
Hôm nay dáng vẻ anh ta mặt người dạ thú, đeo thêm cặp mắt tính, dưới gọng kính tơ vàng, trong mắt anh ta chợt lóe lên tia sáng, đường cong khóe miệng lại mập mờ không rõ ý vị.
Lâm Chi Nam một giây cũng không nhịn được, lùi băng ghế về sau, giữ một khoảng cách với đám người kia.
Cô dùng Hàn Triệt làm cớ, chỉ nói người còn ở trong phòng chờ, chỉ cho cô 15 phút đi ăn, cô không muốn người ta nổi giận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận