Chương 946

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 946

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

945 Lượn vòng
“Cho nên việc vận chuyển hàng hóa trên biển cùng với mảng hậu cần kia, Giang mỗ vẫn luôn muốn tìm người đáng tin cậy để hợp tác, bên này vừa hay Sơn gia có suy nghĩ muốn tiến vào nội địa, cũng xem như cơ duyên xảo hợp.”
Giang Đình nói thêm “Chỉ là trước đó không may, đủ loại hội nghị chồng chất lên nhau, bây giờ rảnh rỗi cho nên muốn đưa hợp tác này vào danh sách quan trọng.”
Uông Minh Sơn vui vẻ không thôi, ý tứ này của Giang Đình chỉ sợ là có thể nhờ Quang Nghiệp làm bình đài.
Còn chưa hỏi kỹ, cửa bị người ta đẩy ra, Hàn Triệt và mấy người thương nhân hợp tác đi đến, vài câu ân cần thăm hỏi, đề tài thế mà bị chuyển hướng.
“Hàn tổng, hôm qua ngủ ngon giấc không?” Uông Minh Sơn trêu chọc “Mỹ nhân trong ngực, chỉ sợ sáng nay không nỡ dậy.”
“Giang tổng không biết đâu, cô gái kia vừa đến, ánh mắt đã như dính lên người Hàn tổng, sau cùng cứ thế về phòng của cậu ta.”
“Thật không nghĩ đến Uông mỗ còn tác thành cho một đoạn giai thoại.”
Thoáng chốc, căn phòng trầm mặc một lúc.
Hàn Triệt chỉ cảm thấy lão thất phu này nói nhiều, ngẩng đầu một cái, khóe miệng Giang Đình là ý cười không sâu.
“Thật sao? Hàn tổng cậu đúng là có số đào hoa, chuyện gì cũng có thể để cậu gặp được.”
“…” Khóe miệng Hàn Triệt giật giật một cái, nhưng hình ảnh tối hôm qua thiếu nữ nằm dưới thân anh ta hiện rõ mồn một, lời nói của anh ta cứng đờ ở khóe miệng, trong lúc nhất thời không nói chuyện.
“Vậy cũng đúng.” Uông Minh Sơn chuyển đề tài về “Liên quan đến chuyện hợp tác, Giang tổng…”
Lời còn chưa nói xong đã thấy Giang Đình dùng tay day trán, dáng vẻ mệt mỏi.
“Sơn gia, tôi phải nói một câu xin lỗi.” Giang Đình bất đắc dĩ lên tiếng.
“Tới đây quá sớm, hiện tại đang rất buồn ngủ, không biết có phải do tuổi tác cao.”
“Lực bất tòng tâm.”
“Đâu có Giang tổng còn như vậy, Uông mỗ quả thật không còn mặt mũi rồi.”
Uông Minh Sơn đành phải sắp xếp người đi nghỉ ngơi trước, nói buổi tối bàn lại cũng không muốn, trong lòng lại nói người đã đến chỗ ông ta rồi, một thằng nhãi con mà thôi, đạt thành mong muốn là chuyện sớm hay muộn.
Lúc cùng Hàn Triệt về phòng, Giang Đình một lúc lâu không nói chuyện, trên hành lang trải thảm lãng phí mà xa hoa, đèn l ng ở trên tường kéo dài bóng dáng cao lớn.
Bây giờ anh ta phải đối mặt với cô thế nào đây.
Vội vàng, khát vọng gặp mặt cùng với nóng lòng vô số lần va chạm xé mở tầng do dự kia.
Trên bản chất, anh ta và cô một chút liên lụy cũng không có.
Hàn Triệt đột nhiên lên tiếng.
“Lão hồ ly Uông Minh Sơn kia, nếu không lột được một tầng da trên người cậu, chỉ sợ sẽ không cho cậu đi.”
“Ừm.” Giang Đình nhếch môi cười nhạt.
“Đại khái ông ta có thể thử một chút.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận