Chương 950

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 950

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thế giới trước mắt trở nên mơ hồ, Lâm Chi Nam giống như xoay tròn trong sa mạc, khát… Dọc theo mỗi lỗ chân lông từng chút cắn xé cô, thoáng cái đã dục hỏa đốt người.
Cô ở trong một, hai bàn tay to xóc nảy, cách đệm chăn da thịt dán lên giống như dấy lên hừng hực dục hỏa, cô không kìm lòng được muốn đi lên nghênh hợp, ngẩng cổ, hai tay như dây leo quấn lên.
Khi hầu kết bị lưỡi ẩm ướt của cô liếm, vào lúc này, Giang Đình ngừng bước.
Hầu kết của anh ta vô thức lên xuống, cô ngậm lấy theo, giống như đứa nhỏ cắn mút̼ bình sữa yêu thích không buông tay.
Ánh mắt Giang Đình trở nên âm trầm, anh ta không nhìn cô nữa, đột nhiên tăng nhanh bước chân.
Sau khi đặt người lên giường, anh ta đi rót nước ấm, cô không ngừng kêu khát, giọng nghẹn ngào, khóc đến tim anh ta như sắp nát ra.
Lúc trở về chăn trên người cô đã sớm bị cô cọ chân đến lỏng lẻo, cảnh sắc bên trong hương diễm lại kiềm diễm.
Vốn dĩ cổ tay bị buộc chặt, bởi vì hơi khom lưng, hai bầu ngực hơi ưỡn lên, phía dưới là mật huyệt non mịn đủ khiến cho máu nóng trên người bất kỹ tên đàn ông nào đều sục sôi.
Đồng tử Giang Đình co lại.
Trong nháy mắt, ánh mắt anh ta trở nên tối đi, cơ thể người đàn ông giống như bị mây đen liên miên bao trùm, phòng ngự còn sót lại cởi trói tay cho cô, lại bị Giang Đình giữ lấy đặt ở sau đầu, nước lạnh trong cốc đưa đến gần bên miệng cô.
Cô không kịp chờ đợi, không ngừng mút lấy.
“Thật đúng là không có lương tâm, ngả theo chiều gió.” Giang Đình không kiềm được mà nhếch môi nói.
“Vừa rồi không phải còn muốn đánh anh à?”
Cô không trả lời được, giống như một chú chó con mới ra đời, vội vàng uống, ngay cả cổ họng cũng phát ra tiếng chậc chậc đầy thỏa mãn.
Một lát sau, nước không còn nữa.
“Muốn… Còn muốn…”
Hai mắt cô nổi lên sương mù ẩm ướt, cực kỳ khó chịu.
Cốc nước lăn xuống giường, Giang Đình mơn trớn vầng trán rịn mồ hôi của cô.
“Em muốn gì?”
Vừa nói xong, anh ta ngẩn người.
Khoảng cách gần nhau trong gang tấc, hai má cô đỏ ửng, hai mắt đẫm lệ hiện lên sương mù, nghiêm túc lại khát vọng dõi theo anh ta, ánh mắt kia giống như mang theo dòng điện đâm xuyên trái tim anh ta.
Cảnh tượng này vô cùng tương tự.
Bọn họ chính là bắt đầu như thế.
Từ trước đó rất lâu, Giang Đình vẫn luôn cho rằng anh ta là người cầm lái, vạn lý sơn hà gì đó như mây lướt qua, anh ta sẽ không để ý đóa hoa giải ngữ cứng cỏi sinh trưởng ở đầu thuyền.
Nhưng sau khi không có cô, thế giới trở nên ảm đạm phai mờ.
Dù cho sau đó biết tất cả đều là kế hoạch của cô, sau khi phẫn nộ khó tin, vẫn là trống rỗng mờ mịt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận