Chương 955

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 955

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Giang Đình, thật ra người kia là nhị thiếu của Sơn gia.” Hàn Triệt ở bên cạnh đi ra diễn vai mặt đỏ, anh ta giống như đau đầu xoa mũi.
“Hình như tôi chưa kịp nói cho cậu biết.”
Hàn Triệt nhìn thoáng qua vết đỏ trên cổ Giang Đình, chỉ liếc một cái là dịch tầm mắt.
“Ồ.”
Giang Đình nhướng mày, tỏ vẻ đã hiểu “Thì ra là Uông nhị thiếu, chẳng trách tính khí lớn như vậy, vừa mới vào cửa đã dùng súng chỉ vào người ta, không biết món nợ đó của vị hôn thê tôi nên tính toán như thế nào đây?
“Giang mỗ đem lời đặt ở đây, trước không nhắc đến chuyện làm ăn với Sơn gia, mối thù của Giang mỗ và Uông nhị thiếu xem như đã kết, về sau mong quý thiếu cách xa vị hôn thê của tôi một chút, nếu không tôi nhìn thấy cậu ta lại nhớ tới hôm nay, tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”
Ánh mắt anh nặng nề, lúc đối mặt mang theo áp bách uy hiếp, giống như nói được thì làm được.
Uông Minh Sơn âm thầm trào phúng bản thân bị tiểu bối hù dọa, thế nhưng cũng biết lớn cục, ông ta vẫy tay để người cầm súng lui ra.
“Khuyển tử sai đến đâu cũng nên cho Uông mỗ dạy dỗ, Giang tổng đúng là tâm ngoan, thiếu chút nữa khiến nó phế đi một tay.”
Giang Đình cười khẩy “Nếu tôi thật sự tâm ngoan, vậy thì không phải là thiếu chút nữa thôi đâu.”
Uông Minh Sơn nghe xong trầm mặc, có người đi lên ghé vào tai ông ta nói bác sĩ đã khám qua vết thương của nhị thiếu, không bị nhiễm trùng, tạm thời không có chuyện lớn gì.
Lúc này sắc mặt ông ta mới thoáng hòa hoãn.
“Trái lại tôi thật đúng là không biết rõ sao vị hôn thê của Giang tổng lại tới đây? Lại cùng Hàn tổng có liên quan, nếu là khuyển tử không đúng trước, Uông mỗ thay thằng bé xin lỗi cậu.”
“Nhưng khuyển tử cũng vì chuyện này mà để lại tật.”
Uông Minh Sơn đổi đề tài.
“Không biết có đáng để đổi lấy lần giao dịch này với Giang tổng.”
Thương nhân theo đuổi lợi nhuận, đàm phán chẳng qua là vì ba phần lợi mà thôi.
Huống chi sáu, bảy đứa con trai, Uông Minh Sơn không nhiều tâm tư yêu thương.
Giang Đình nhìn ông ta hạ xuống bậc thang, tùy ý nói.
“Không biết hình thức nền tảng dịch vụ ở dưới thuyền của Quang Nghiệp, Sơn gia có hứng thú không?”
Hàn Triệt ở bên cạnh lấy làm kinh hãi.
Việc này chỉ sợ Giang Đình tốn công mà không có kết quả.

Lâm Chi Nam không biết mình ngủ bao lâu, lúc vừa thức dậy, cánh tay theo ý thức giật giật, ê ẩm giống như bị xe nghiền qua.
Cả người cũng thế.
Phòng ngủ rộng rãi mà u ám, rèm cửa gần như kéo hết, sớm không phải là dáng vẻ trên thuyền, cô đoán có lẽ đã xuống thuyền.

Bình luận (0)

Để lại bình luận