Chương 961

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 961

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm, anh đáng chết, có lẽ tinh thần cũng có chút vấn đề.” Vẻ mặt Giang Đình vẫn luôn bình tĩnh.
Cho dù bị cô quở trách đến không có tôn nghiêm, vẻ mặt anh ta vẫn không trầm xuống một chút nào.
“Chẳng qua lúc hơn hai mươi tuổi còn có chút phong độ và khoan hồng độ lượng, vì thế tha cho người khác, hiện tại già rồi tâm nhãn càng ngày càng nhỏ, có thù tất báo, đã không muốn buông tha bất kỳ kẻ nào.” Bàn tay anh ta nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc xõa trên trán cô lên.
“Vì thế Lâm Chi Nam, trêu chọc phải người có tính tình như anh, vận may của em không tốt.”
Lâm Chi Nam tức giận vừa tránh thoát vừa hỏi.
“Anh có bệnh đúng không? Đoán chừng di truyền tinh thần có vấn đề của cha anh?”
Tay Giang Đình hơi dừng lại.
“Cha anh từng cầm tù qua mẹ anh, nếu như tôi không đoán sai chính là ở chỗ này, Giang Đình, chẳng lẽ anh muốn phát huy gia học uyên bác tái diễn vở kịch cũ à? Rõ ràng anh không phải người như thế.”
Giang Đình trầm mặc một lát, nói “Lục Nhất Hoài nói cho em?”
Đúng
Vô tình nhắc qua nửa câu, còn lại đều là Lâm Chi Nam suy đoán.
Những chuyện này của hào môn vĩnh viễn không thể nào xuất hiện trên tư liệu của thám tử tư, bọn họ không có bản lĩnh tra được những chuyện đó.
Thậm chí Lâm Chi Nam không chắc có phải Đường Nhã Nam rất rõ ràng hay không, lúc bắt đầu gặp Giang Đình luôn cảm thấy cùng với trên xấp tư liệu này giống như hai người, cho dù qua năm năm, nhưng trong xương tủy một người không thể nào biến hóa nghiêng trời lệch đất như vậy.
Mãi cho đến khi Lục Nhất Hoài vô tình nhắc đến câu kia.
Cho đến hôm nay nhìn thấy căn nhà này.
“Cả nhà các anh đều là bệnh thần kinh, chẳng trách tinh thần anh cũng không bình thường, nhắc đến thì dáng vẻ bên ngoài của anh đều là giả bộ, không trách được bạn gái cũ của anh nhìn thấu bộ mặt thật sự của anh, muốn rời khỏi anh ”
Lâm Chi Nam lạnh giọng “Tôi lừa anh rời đi anh đều là anh đáng đời, chẳng lẽ tôi phải đi theo một người đầu óc có vấn đề ư?”
Lúc cô nói những lời này mang theo chột dạ và áy náy, biết đúng là cố ý xát muối lên vết thương người ta.
Nhưng thời gian cấp bách, lại không biết tình hình của Liên Thắng, cô cần phải ra ngoài.
Lâm Chi Nam chờ anh ta nổi giận, tốt nhất là đứng lên lộ ra toàn bộ răng nanh, chờ anh ta hất bàn đóng sập cửa rồi đi, hoặc là bảo cô biến, cũng tốt hơn hời hợt như bây giờ.
Ai ngờ Giang Đình chỉ mở to mắt nhìn cô, đôi mắt đen như ẩn như hiện phản chiếu gương mặt nhỏ nhắn kia.
“Đừng cố chọc giận anh.”
Tay anh ta xích lại gần, Lâm Chi Nam cho rằng anh ta muốn đánh mình, lập tức nhắm mắt lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận