Chương 966

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 966

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mấy ngày nay tôi châm chọc anh những chuyện đó, chẳng qua là muốn cho anh ý thức được, người tên Lâm Chi Nam này vô tình máu lạnh đến đâu, không đáng để anh hao tâm tổn trí.”
Cô ngửa đầu, đu.ng vào trong đôi mắt tĩnh mịch của anh ta.
“Giang Đình, những chuyện kia đều đã qua rồi, anh thả tôi về trường được không?”
Giang Đình không biết đã nghe bao nhiêu lần cô nói lời tương tự, mỗi một câu đều là muốn từ đó đạt được ý đồ.
Đối mặt thật lâu, khát vọng trong đáy mắt cô giống như đốt rụi tim anh ta, động một chút cả người đau nhức.
Môi anh ta giật giật “Anh cứ như thế kém Lục Nhất Hoài sao?”
“Không phải…” Lâm Chi Nam lắc đầu “Cho tới bây giờ tôi chưa từng so sánh hai người, nói đến thì anh ấy còn chẳng thành thục bằng anh, làm chuyện gì một thời gian dài đều không có tính ổn định, càng không bằng anh.”
“Chỉ là vừa lúc anh ấy lấp đầy lỗ hổng yếu ớt kia của tôi.”
Có khoảnh khắc thậm chí Lâm Chi Nam cảm thấy mình tàn nhẫn.
Trong lúc đối mặt, rõ ràng cô nhìn thấy ngọn lửa trong đáy mắt người đàn ông dần dần bị dập tắt, trở nên trống rỗng.
Lực đạo trên tay đột nhiên lỏng đi, Lâm Chi Nam cho rằng anh ta muốn rời đi, nhưng Giang Đình chỉ đứng bên cạnh cô, trầm mặc nhìn về phương xa.
Gió thổi qua ống tay áo sơ mi của anh ta, ngay cả một tia cảm giác bất lực cũng thổi đến.
Một lúc lâu sau, anh ta hỏi.
“Khi đó ở khách sạn bị người quấy rối, còn bị trả đũa, không ai giúp đỡ, có phải rất bất lực.”
“Ừm.” Lâm Chi Nam gật đầu.
“Lúc đó tôi nghĩ, nếu như trong nhà mình có bối cảnh thì tốt biết mấy. Thế nhưng nếu có điều kiện, tôi đã chẳng ra ngoài làm việc.”
Hai người bọn họ giống như đang tán gẫu.
Khóe môi Giang Đình giật giật.
“Tính cách của em cho đến bây giờ luôn là có thù tất báo, có nghĩ tới muốn trả thù không?”
“Có, tôi đã từng muốn bám đuôi…”
Chạng vạng tối này, gió mát thổi qua tóc mái người đàn ông, lần đầu tiên bọn họ nói nhiều như vậy.
Lúc Giang Đình vô ý nhắc đến tên chủ biên vô lương kia mấy ngày trước đã bị sa thải, ở nhà hàng bị người ta lấy lý do quấy rồi đưa vào cục cảnh sát, Lâm Chi Nam thiếu nước vỗ tay hoan hô.
Lâm Chi Nam cho rằng bọn họ đã nói ra hết, ngày hôm sau chờ lúc Giang Đình có việc ra cửa, ánh mắt cô chăm chú nhìn theo anh ta.
Muốn để cho anh ta thả cô về trường.
Giang Đình ngồi xổm xuống giúp cô chỉnh lại ống quần hơi nhăn, đợi lúc đứng dậy lại nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
“Nhiều nhất nửa tiếng, chờ anh trở lại.”
Lâm Chi Nam thất vọng, lập tức chạy ra cửa lại bị người đàn ông ôm eo kéo về.

Bình luận (0)

Để lại bình luận