Chương 970

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 970

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Những năm này bọn họ thu được không ít tiền, cũng nên yên tĩnh.”
“Huống chi Quang Nghiệp giúp Uông Minh Sơn đi đường sáng, ông ta giúp đỡ Quang Nghiệp nâng cao một bước, chuyện làm ăn này ở ngoài sáng, có gì mà không được.”
“Mấy năm nay kinh doanh theo hướng truyền thống đã đạt đến trạng thái bão hòa, mấy năm trước chịu tội còn chưa đủ sao?”
“Mặc dù nói thế, nhưng Giang Đình, cháu làm việc quá lỗ mãng.” Mắt thấy anh ta ở thế thượng phong, ông cụ nói.
“Mấy ngày qua ông và đám người cha cháu đã bàn bạc qua, vẫn nên để chú hai cháu qua công ty giúp cháu một tay.”
“Cũng có thể ở trong lúc mấu chốt giữ chặt cháu.”
Giang Đình nhìn ánh mắt trốn tránh của cha anh ta, trong lòng cười lạnh.
Đến rồi, đây mới thực sự là mục đích.
“Ồ, không biết ông nội đang nói đến chỗ nào, chẳng phải phương diện máy phun thuốc của Quang Nghiệp vẫn luôn do chú hai quản à?” Anh ta nói.
“Cứ như vậy treo cái danh giám đốc nhàn chức, liệu có phải khiến chú hai nhân tài mà không được trọng dụng.”
Một câu của Giang Đình định vị trí của Giang Minh Đức.
Ông cụ khụ một tiếng.
“Theo như ông thấy trên phương diện quản lý chú hai cháu có nhiều kinh nghiệm hơn, vị trí giám đốc điều hành, chú hai cháu có thể gánh vác.”
“Vu Khiêm cũng đã trưởng thành, có thể đến công ty cùng nhau giúp đỡ cháu một tay.”
Giang Vu Khiêm là con trai của Giang Minh Đức.
Ông cụ bất công là chuyện từ trước, chỉ là tâm nhãn cho thấy rõ như thế cũng khiến trong lòng Giang Đình cười lạnh.
“Ông nội nói lời này vốn là có lý, chẳng qua năm đó lúc cháu tiếp quản khối thương vụ điện tử đến tay, chú hai và cô ba giống như ném củ khoai lang bỏng tay, lập xuống thư chuyển nhượng tính cả cổ phần cùng chỗ vứt ra, sợ cháu chọc vào họa, vội vàng trốn tránh.”
Giang Đình tự hỏi “Hai năm này, ngược lại đi đến gần, người không biết còn cho rằng bọn họ có ý đồ khác, dáng vẻ này có phải quá khó coi.”
Những người khác nhất thời không nói gì.
“Giang Đình, đều là người một nhà.” Cha anh ta khúm núm “Cần gì phải…”
Giang Đình liếc mắt nhìn qua ông ta.
“Nói đến tài chính và hậu cần đều là do một tay cháu phát triển, chẳng qua chỉ mượn nhờ hai chữ Quang Nghiệp sáo rỗng, nhiều năm như thế sao còn nhớ thương? Trái lại là năm đó chú hai nhân lúc cháu ra nước ngoài cùng cô ba chia cổ phần nhà máy phun thuốc trong tay cha cháu.”
“Nếu như cháu nhớ không nhầm, năm đó ông nội ngầm đồng ý, hôm nay vừa hay thanh lọc một chút nhỉ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận