Chương 972

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 972

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông kia bóc hai hạt, cô ở ngay bên cạnh lẳng lặng chờ.
Tuổi của bọn họ không cách xa, ngay cả Giang Đình không thể không thừa nhận, bọn họ đứng ở nơi đó giống như một đôi bích nhân, đẹp mắt đến không nói ra lời.
Bóc xong hạt dẻ, lại không như trong tưởng tượng đi vào miệng thiếu nữ.
Ôn Thời Khải trực tiếp ném vào trong miệng mình, Lâm Chi Nam ngạc nhiên nhìn anh ta, ánh mắt mang theo chỉ trích không ga lăng.
Anh ta lập tức hiểu, trực tiếp từ trong miệng lấy ra một nửa hạt dẻ, kín đáo đưa cho cô.
Cô đánh một tay vào sau lưng anh ta, trừng mắt lại sinh động hoạt bát như thế.
Là điều Giang Đình chưa từng thấy qua.
Anh ta không biết khâu nào của mình sau, dẫn đến cho dù anh ta làm gì cũng sai, đều không được cô thích.
Trong dạ dày đột nhiên nổi lên cảm giác co rút quen thuộc, đau đến mức Giang Đình hơi nhíu mày một lát.
Chỗ bả vai bị cô cắn qua để lại dấu răng mơ hồ nhói đau.
Môi anh ta giật giật…
Thật ra…
Anh không muốn vĩnh viễn nhốt em.
Anh chỉ muốn để em ở bên anh mấy ngày…
Từ góc độ của Vương Tấn chỉ có thể nhìn thấy ngón tay người đàn ông chống đỡ bên môi, anh ta không nói một lời, lá cây sau lưng anh ta rơi xuống.
Có khoảnh khắc như vậy, Vương Tấn lại thấy được trên người anh ta tản ra bất lực.
Mũi Vương Tấn cũng theo đó chua xót.
Một đường đi theo người đàn ông này, anh ta vẫn luôn đội trời đạp đất, là người tự do phóng khoáng, người thường chỉ thấy tài lực hùng hậu, lại không nhìn thấy sau lưng anh ta cô độc…
Anh ta chưa bao giờ chính thức có được qua bất kỳ ai.

Trở lại ký túc xá, Lâm Chi Nam lập tức bị bạn cùng phòng đề ra nghi vấn, ba ngày không về ký túc xá ngủ, ngay cả chuyện nghỉ học cũng do học trưởng Ôn thay mặt làm.
Đám người Tần Lộ không tò mò mới lạ.
Cũng may việc trở về Chiết Đông lấp liếm cho qua.
Cửa phòng ngủ đột nhiên bị gõ vang, cô gái phòng bên mang theo kiện hàng, nói là có người dưới lầu đưa cho.
Không ghi người gửi, Lâm Chi Nam dùng dao nhỏ mở, bên trong là một chiếc điện thoại di động và một quyển sách.
Chính là cuốn sách “những người khốn khổ” mà cô chưa đọc xong ở chỗ Giang Đình.
Tối hôm bị bắt cóc điện thoại di động của cô không cánh mà bay, thì ra là bị Giang Đình nhìn thấy.
Lâm Chi Nam sinh chút oán trách, anh ta gửi cuốn sách này tới cho cô làm gì, là muốn cô luôn nhớ đến mấy ngày bị anh ta giam cầm ư?
Cô ném sách đến góc bàn, trái lại vội vàng mở máy điện thoại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận