Chương 973

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 973

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vài ngày không liên lạc với Lục Nhất Hoài, không biết anh ta có sốt ruột hay không.
Lâm Chi Nam nghĩ đến chuyện nhắn cho anh ta một tin, thế nhưng vừa mới mở wechat, bên trong tất cả là video mà anh ta gửi đến, hoặc là lời mời gọi điện, mấy trăm tin không đếm hết, giống như chỉ cần có thời gian sẽ nhắn cho cô.
Lúc này Lâm Chi Nam sững sờ.
Cô lướt lên trên, trong hai ngày cô bị nhốt ở biệt thự của Giang Đình, bên cô từng nhắn lại cho Lục Nhất Hoài.
Bên Lục Nhất Hoài nhắn dài than thở, bên này cô chỉ đáp ngắn gọn đang bận, đi học.
Về sau lại giống như đá chìm vào đáy biển.
Đại khái cô đoán được là ai nhắn lại cho anh ta, nguyên tin nhắn giọng nói đã nhiều như vậy, trong khoảng thời gian cô tắt máy, không biết Lục Nhất Hoài đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại cho cô.
Trong nháy mắt tim Lâm Chi Nam như bị siết lại, giống như cảm động vì trong khoảng thời gian này anh ta đã lo lắng cho mình nhiều. Cô lập tức đến ban công gọi điện thoại cho anh ta.
Bên kia gần như lập tức nghe máy, sau mấy giây trầm mặc truyền đến giọng nói dồn dập của anh ta.
“Nam Nam?”
“Là em.”
Xác định là cô đang nói chuyện, cả người Lục Nhất Hoài bình tĩnh lại, thở dài một hơi.
“Mấy ngày trước em có bị thương ở đâu không? Đám người trói em có tổn thương em không?”
Lâm Chi Nam lắc đầu “Không, là Liên Thắng đã cứu em.”
“Vậy Giang Đình thì sao, em ở chỗ cậu ta có chịu tủi thân gì không?”
Lại là lắc đầu, những lời này Ôn Thời Khải đã từng hỏi qua, cũng từng kiểm tra qua, nhưng trong loa giọng nói anh ta khàn khàn, giống như giấy ma sát qua mặt đất mang theo rõ ràng gấp rút và mệt mỏi.
Cô không biết ở bên kia Lục Nhất Hoài phát hiện từ khi nào, nhưng nhất định bị giày vò hỏng, nếu không sao lại gọi đến trăm video điện thoại.
Nghĩ như thế trước ngực càng thêm nghẹn lại, cô há miệng hít thật sâu, mang theo rung động tràn vào.
“Em chịu tủi thân đúng không?” Cổ họng Lục Nhất Hoài siết chặt, mang theo dỗ dành.
“Trở về anh sẽ xử lý cậu ta, báo thù cho bé cưng nhà ta…”
“Không có…” Lâm Chi Nam đè xuống cảm xúc “Anh quên anh đã dạy thuật phòng thân cho em sao? Em dùng phương pháp đó đá lên phần hông của lính đánh thuê, gã ta đau đến mức tại chỗ kêu rên.”
“Anh yên tâm, em rất lợi hại.”
“Còn cả Giang Đình…”
Lâm Chi Nam thở hắt ra một hơi.
“Em cảm thấy rất nhẹ nhõm, em cảm thấy những bị mật kìm nén trong lòng rốt cuộc không cần nơm nớp lo sợ nữa, không cần thường xuyên lo lắng có ngày bị người ta biết nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận