Chương 974

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 974

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Nhất Hoài biết cô đang nói gì.
Giọng anh ta khàn khàn.
“Là anh không đúng.”
“Không phải, anh không sai…”
“Ừm, em biết anh có bao nhiêu hối hận chỉ dạy em chút công phu mèo quào như vậy không, càng hối hận đã đến nước Anh, không đặt em trong túi quần từng giây từng phút.”
Cô nhẹ nhõm nói ra như vậy không chút nào có thể an ủi được anh ta, giọng nói của Lục Nhất Hoài rất trầm thấp, giống như chỉ trích mình bất lực.
“Anh không cách nào tưởng tượng mấy ngày nay chỉ cần có một xíu đi sai lầm sẽ gây ra hậu quả như thế nào, nếu như Liên Thắng không vừa hay xuất hiện…”
“Anh lại không có bên người em, anh…”
Lời nói nghẹn ở cổ, hô hấp theo đó dừng lại, giống như không kìm chế được nỗi lòng.
Mũi Lâm Chi Nam càng thêm chua xót, còn chưa lên tiếng, trong tai nghe đã truyền đến thông báo bằng tiếng Anh, nhắc nhở hành khách đi đăng ký, loáng thoáng mấy chữ London Đế Đô.
Cô ngạc nhiên “Anh đang ở đâu?”
Bên kia không nói lời nào.
“Lục Nhất Hoài, anh đang ở đâu?” Lâm Chi Nam gấp gáp hỏi.
“Anh đang ở sân bay đúng không?”
“Còn mấy ngày nữa là em đi, anh đừng bay về, nhanh quay lại ”
Lần đấu thầu này, Lâm Chi Nam biết nó quan trọng với anh ta như thế nào, bận rộn nhiều ngày như thế, chẳng phải chờ hôm nay sao?
Anh ta đã vì cô mà chậm trễ một lần, cô không cho phép anh ta làm loạn.
Lâm Chi Nam bắt đầu uy hiếp.
“Nếu như anh dám trở về, em sẽ không cần anh nữa, em nói được thì làm được.”
“Dám không quan tâm anh, anh lập tức về đánh gãy chân em.” Mũi Lục Nhất Hoài hừ một tiếng tràn ra ý cười.
Mặc dù không trực tiếp đáp lại cô, nhưng cảm xúc của Lục Nhất Hoài ít nhiều được vỗ về, dựa người vào tường áp di động bên tai, nghe giọng nói của cô.
Có một nhân viên sân bay phụ trách phòng nghỉ VIP đến nhắc nhở anh ta đăng ký, Lâm Chi Nam ra hiệu cho cô ta rời đi.
“Nhanh quay lại, không cho phép anh tùy hứng về nước.” Lâm Chi Nam nói.
“Vừa đi vừa về chậm trễ mấy ngày, nỗ lực trong suốt thời gian qua của anh đều làm áo cưới cho người khác.”
Lục Nhất Hoài vẫn không nói lời nào, hưởng thụ cô nhắc nhở chính mình, như thế mới có thể rõ ràng cảm nhận được sự tồn tại của cô, cô nói gì anh ta cũng thích nghe.
Một lúc sau anh ta mới trầm thấp lên tiếng.
“Nam Nam, anh rất nhớ em.”
Càng nhiều là anh ta không biết nên nói như thế nào.
Khoảng cách là một thứ rất đáng sợ, thực chất bên trong Lục Nhất Hoài là một người cuồng ngạo tự phụ, giống như bị cô nhóc này nắm đến sít sao.
Mấy ngày đến nước Anh chênh lệch điên đảo, hoặc là cô bận rộn, hoặc là anh ta bận rộn, hai người chỉ có thể dựa vào điện thoại để liên lạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận