Chương 978

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 978

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay lúc mấy từ mắng chửi còn chưa thốt ra khỏi miệng anh ta, anh ta nhớ đến động tác nhỏ lúng túng vừa rồi của cô.
Người này từ nhỏ đến lớn chỉ cần không biết nói gì sẽ móc ngón tay.
Lời nói đến bên miệng Liên Thắng sửa lại, anh ta nói.
“Gọt táo đi, vừa hay tôi khát.”
“Được.”
Lâm Chi Nam đến bàn trà gọt táo.
Hơi lạnh trong phòng được điều chỉnh tốt, ánh nắng xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào, rơi trên đầu vai Lâm Chi Nam, Liên Thắng nhìn một bên gò má cô hơi lấp lánh ánh sáng, anh ta lại cảm thấy yên tĩnh bình thản.
Hai người có một lúc không nói chuyện.
“Anh dự định sau này vẫn luôn mở quán bar, sau đó cùng người trong giang hồ làm ăn sao?” Lâm Chi Nam suy nghĩ một lúc lại nói.
“Như vậy có thể kiếm tiền nhanh hơn, nhưng một khi không cẩn thận cùng người ta trở mặt cho dù có mười cái mạng cũng không đủ đấu.”
“Giống như lần này anh bị thương, nếu như chỉ lệch một centimet, chỉ sợ sẽ nghiêm trọng.”
Vỏ táo từ ngón tay trỏ bên phải rơi xuống, cô nói tiếp “Trải qua lần nguy hiểm này, anh có định nghĩ sâu tính kỹ một chút không?”
Liên Thắng nhìn qua bên cạnh.
Cô không ngẩng đầu, chấp nhất gọt táo, giọng nói trầm thấp.
Cô muốn khuyên anh ta đổi một công việc an toàn, lời nói ra lại vòng vo mấy hồi.
Liên Thắng cảm giác trong tim có ngọn lửa thiêu đốt, liên tiếp khụ mấy cái, cổ họng cũng ngứa theo.
“Đương nhiên là nghĩ tới, chẳng qua người như tôi em cũng biết, không đi được chính đạo gì.”
Liên Thắng mỉm cười, còn nói thêm.
“Quán bar chỉ là góp nhặt tiền tài, sau này vẫn có ý định quay về nghề vận chuyển cũ.”
Lâm Chi Nam yên lặng lắng nghe “Như thế rất tốt, rất thích hợp với anh.”
Đúng lúc gọt táo xong, cô đặc biệt cắt thành từng miếng nhỏ dùng tăm xiên vào, đứng dậy bưng cho anh ta.
“Chẳng qua thương thế của anh không thể lộn xộn nữa, ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng mấy tháng.” Cô nói.
“Vừa rồi người khác khuyên anh, tôi còn thấy anh bày sắc mặt không kiên nhẫn.”
“Nếu không để ý lưu lại mầm bệnh gì, sau này anh chỉ có thể nằm để người khác thay mặt quản lý làm ăn.”
Khuyên người là một nghệ thuật, những lời này của Lâm Chi Nam mạnh mẽ đâm tới không có nghệ thuật gì, nhưng Liên Thắng nghe lọt.
Anh ta trầm mặc nhìn cô mấy giây, giống như có một dòng nước ấm chảy qua tim.
Mùi thơm của táo quấn quanh, hương vị kia còn chưa tiến vào hơi thở đã có bóng đen vọt đến trong mắt anh ta.
Liên Thắng nhìn thấy một tấm thẻ chi phiếu đặt lên trên bàn nhỏ cạnh giường bệnh.
“Trong này có gần hai vạn tệ, mật mã là sáu số 0, còn lại sau này tôi sẽ trả lại cho anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận