Chương 993

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 993

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Tấn ở bên ngoài gõ cửa, Giang Đình nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt.
“Vào đi.”
“Giang tổng, bên HSBC đã chứng thực quỹ ngân sách nước ngoài dùng cho khoản chi này của anh.” Anh ta báo cáo.
“Ngày mai là có hiệu lực, toàn bộ dùng để chống đỡ học phí liên quan đến việc học ở nước ngoài của cô Lâm. Bởi vì có liên quan đến biến động cổ phần danh nghĩa Quang Nghiệp của anh, vào ngày mai quản lý bên ngân hàng sẽ xác nhận một lần cuối với anh.”
Khoản quỹ ngân sách giáo dục này hơn nửa năm trước đã mua, bởi vì Lâm Chi Nam ra nước ngoài mà biến động ngày có hiệu lực và phương thức trao.
Vương Tấn nhanh chóng mượn có hội đưa mắt nhìn Giang Đình, những chuyện Giang tổng làm này, chỉ sợ cô Lâm không biết chút nào.
Giang Đình ừ một tiếng, còn chưa lên tiếng thì chuông điện thoại vang lên.
Giang Đình không thường vui ra mặt, Vương Tấn nhìn thấy trong nháy mắt vẻ mặt Giang Đình khoan khoái cũng đoán được lớn khái là ai.
Thế nhưng sự vui mừng còn chưa lan đến khóe miệng đã không còn sót lại chút gì.
tĩnh mịch.
Màn hình đen của máy vi tính mơ hồ phác họa lên gương mặt góc cạnh kia của người đàn ông.
Vương Tấn chỉ thấy anh ta nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, một phút sau mới nói “Được.”
“Nhưng tôi muốn bảo đảm cô ấy được an toàn.” Giang Đình nói “Nếu ông dám đu.ng vào một sợi tóc của cô ấy, cho dù là chân trời góc biển tôi cũng bắt được ông về.”
“Tôi nói được thì làm được.”
Giọng nói của Giang Đình bình thản không gợn sóng, nghe vào trong tai Vương Tấn, anh ta chỉ cảm thấy phía sau lưng lạnh toát.
Trực giác nói cho Vương Tấn không ổn, chỉ thấy Giang Đình lấy một chiếc bút máy ra, viết xuống, đồng thời giương mắt nhìn anh ta, dùng ánh mắt ra hiệu.
Vương Tấn nhanh chóng đi lên, nét chữ cứng cáp viết.
“Trong vòng nửa tiếng chuẩn bị cho tôi ba trăm vạn usd và một trăm vạn nhân dân tệ, đưa đến trạm xe bus 64 đường Hoài Dương, đặt dưới bánh xe bus mang biển số QT71A8.”
Bút máy bị ném vào ống bút, Giang Đình không đợi anh ta phản ứng đã sải bước đi ra ngoài.
Đoạn sau trên giấy trắng viết nhanh chóng hiện lên trong mắt Vương Tấn.
“Liên hệ với người bộ công an điều tra giám sát, xung quanh Đế Đô không nhiều núi, tra camera ở mỗi chân núi, tra được lập tức nhắn tin cho tôi.”

“Không nghĩ đến đường đường là Giang tổng của tập đoàn Quang Nghiệp lại là một người si tình như thế.”
“Ở đâu?” Giang Đình lái xe lao nhanh trên đường, hỏi.
“Ông cần nhiều tiền như thế lại không nói địa chỉ cụ thể cho tôi, dù sao cũng phải để cho tôi nghe qua giọng cô ấy chứ, nếu không sao tôi biết không phải ông tìm người đến lừa tôi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận