Chương 995

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 995

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bành Việt lại càng thêm cảm thấy trong lòng nghẹn một cục tức không thuận, ông ta từ Chiết Đông lăn lộn đến Đế Đô, mắt thấy sắp thăng chức lại xảy ra chuyện bị người báo cáo, tống vào tù biến thành tội phạm.
Về sau cho dù vấn vả khổ sở chạy ra nước ngoài, đi được cũng là thời gian trốn đông trốn tây.
Trái lại không bằng một người phụ nữ, sau cùng trải qua cuộc sống hơn hẳn người khác.
Dựa vào đâu chứ?
Người đàn ông tâm tư bất chính một khi bắt đầu ghen tị thì đáng sợ hơn phụ nữ rất nhiều.
Đầu bên kia gửi cho ông ta một tin nhắn nói đã cầm được tiền, Bành Việt cầm đầu kia dây thừng cột vào bên một gốc cây, nói.
“Cô Lâm, lần này từ biệt chỉ sợ là không có duyên gặp lại nhau.”
“Nhắc đến thật đúng là trùng hợp, đoạn thời gian trước ở Chiết Đông có một người bạn cũ bị HIV sắp qua đời, tôi bớt chút thời gian về thăm ông ta, trước khi người ta đi còn cảm ơn tôi đấy.”
Ông ta nhìn thẳng vào cô, cười nói.
“HIV khiến ông ta tan cửa nát nhà, mất đi người phụ nữ của mình, ông ta cảm ơn tôi những năm đó đã giới thiệu cho ông ta đến nơi tốt đẹp, để ông ta nếm được thú vui cá nước thân mật đã lâu không trải nghiệm.”
“Đến tận bây giờ ông ta vẫn còn nhớ kỹ vòng eo vừa mịn vừa mềm của người phụ nữ kia, toàn thân trắng như tuyết, nếu như không phải gương mặt của người phụ nữ đó bị rạch nát để lại vết sẹo, sao ông ta có thể nếm được mùi vị của tuyệt sắc như thế.”
Đầu Lâm Chi Nam ong ong như sắp vỡ, đột nhiên nhìn ông ta.
Là ông ta Lại là ông ta
Loại cảm giác đau nhức và hận thấu xương từ lòng bàn chân dâng lên tràn ngập lục phủ ngũ tạng, ánh mắt Lâm Chi Nam như muốn nứt ra, hận không thể một giây sau nhào đến cắn chết ông ta.
Trong mắt cô đột nhiên vỡ vụn khiến cho Bành Việt cảm thấy thoải mái hơn chút.
“Chẳng qua đến sau cùng không phải mẹ cô bị ung thư phổi sao?”
“Nói cách khác không quan trọng có bị HIV hay không, dù sao cũng là người chết.”
Lâm Chi Nam không nói lời nào, trong cổ họng phát ra những tiếng gào thét nghẹn ngào giống như một con thú nhỏ.
Nếu như không phải ông ta, Lâm Dao sẽ không bị HIV.
Bà ấy sẽ không bị người người thóa mạ, dẫn đến tự sa ngã, bà ấy sẽ không cả ngày ngơ ngơ ngác ngác hút thuốc.
Bà ấy căn bản sẽ không bị ung thư phổi gì đó.
“Cô Lâm, sau này lúc cô hồi hương tảo mộ, nhỡ thay Bành mỗ ân cần hỏi thăm mẹ cô.” Bành Việt mỉm cười.
“Lần này chúng ta xem như vĩnh biện.”
Ông ta xoay người đi về phía xe taxi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận