Chương 1001

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1001

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nam Nam, có một số chuyện không phải như thế.”
Khóe môi anh ta giật giật “Anh chẳng phải thánh nhân gì, một khoảng thời gian dài sau khi biết được chân tướng, anh luôn oán em, muốn bắt em về hỏi cho rõ ràng, thậm chí lúc mất khống chế còn muốn xé em ra xem, rốt cuộc em có trái tim hay không?”
Lâm Chi Nam nhìn anh ta không nói lời nào.
Ánh mắt Giang Đình khẽ động, cứ như thế lẳng lặng nhìn cô.
Có thể làm sao đây? Đồng thời anh cũng yêu em.
Trong lúc nhìn vô số căn nhà sáng đèn, dường như đem hương vị cô độc khảm vào trong xương tủy, Giang Đình mới biết cô gái này là thiên kiếp mà ông trời cho anh ta, càng là ban ơn.
Không có cô, nửa đời sau của anh ta vẫn cứ như thế.
Chìm nổi trong thương trường, sau đó toàn thân thối rữa sống nốt quãng đời còn lại.
Trái tim anh ta từ rất nhiều năm về trước đã sớm già nua, không có cô, Giang Đình chỉ là một cành củi mục cây khô.
“Không cần nghĩ đến chuyện thiệt hay không thiệt, giống như em nói, ngủ cùng một thời gian, em đâu còn nợ anh gì? Lâm Chi Nam kiên cường khi đó đi đâu rồi?”
Lời của mình bị anh ta nhắc lại vào lúc này, Lâm Chi Nam cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
“Muốn nói đến tiếc nuối trái lại là có.” Giang Đình đột nhiên cười.
Không phải nụ cười thoải mái mà là nụ cười xuất phát từ nội tâm khi nhớ lại, từ trong đôi mắt đen nhánh của anh ta tràn ra, chậm rãi đến khóe miệng.
Mang theo chút gì đó cay đắng trong nhân sinh.
“Nếu như tối hôm chia tay, anh lựa chọn không phải nói dọa, mà là kiên nhẫn và đền bù, vãn hồi hoặc là kiên trì, nhận biết em rõ hơn.”
Anh ta nói tiếp “Cho dù là bên nào, bây giờ cũng không có chuyện gì liên quan đến Lục Nhất Hoài?”
Lâm Chi Nam bởi vì lời nói này của anh ta mà trong lòng càng thêm đắng chát đến mơ hồ.
Nói gì thì nói, là cô lừa anh ta.
“Trở về đi.” Giang Đình nghiêng đầu, nhìn ra cô một đêm không ngủ.
“Chẳng phải vé máy bay của em là vào buổi chiều sao? Đồ đạc sắp xếp xong rồi à?”
Lâm Chi Nam “Chỗ anh cần người, em ở lại thêm một thời gian.”
Giang Đình “Không cần đợi ở đây, trừ khi em dự định vĩnh viễn ở bên cạnh anh, theo giúp anh?”
Lâm Chi Nam nói không ra lời.
“Nếu không có loại suy nghĩ này thì nhanh đi đi, nếu không anh nổi tính khí lên, dùng tai nạn lao động chơi xấu áp chế cũng không phải chuyện không làm được.”
Khóe môi anh ta hơi giật giật.
“Nơi này có những người khác chăm sóc, hơn nữa anh cũng mệt mỏi, muốn ngủ một lát.”
“Đi đi.”
“Nếu như anh có chỗ nào không thoải mái…”
Lâm Chi Nam còn muốn kiên trì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận