Chương 1003

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1003

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa đóng cửa, Ôn Thời Khải nói “Anh đã thu dọn xong.”
Anh ta ra hiệu cho cô nhìn hai vali hành lý ở ban công.
Lâm Chi Nam “Anh thu dọn khi nào vậy?”
“Tối hôm qua.”
Tối hôm qua cô ở bệnh viện mất hồn mất vía, Ôn Thời Khải nhân lúc Giang Đình ra khỏi phòng phẫu thuật, cô đi qua đó chăm sóc, chính anh ta về nhà thu dọn đồ.
“À…”
Chỗ trước cửa không quá sáng, nhưng vẫn nổi bật lên bóng dáng cao lớn mang theo áp bách của người đàn ông, nhất là khi anh ta không cười.
Lâm Chi Nam có lòng muốn giải thích gì đó, người đã bị ôm về phòng ngủ, đặt lên giường.
“Làm gì?”
“Ngủ.” Ôn Thời Khải cũng nằm lên, điều hòa không khí vừa bật, chăn mỏng đắp lên hai người.
Anh ta ôm Lâm Chi Nam đang sợ run vào trong ngực.
“Không mệt sao? Tối hôm qua cả đêm không ngủ, bây giờ còn sớm, anh đã đặt đồng hồ báo thức, trước tiên ngủ một lát.”
Lâm Chi Nam rúc vào trong cổ anh ta, muốn ngửa đầu lên nhìn lại bị bàn tay Ôn Thời Khải nhẹ nhàng ấn về.
“Nhắm mắt.”
Ôn Thời Khải có rất nhiều lời muốn hỏi cô, nhưng anh ta biết không phải lúc này.
Khoa học đã chứng minh, khi con người ta thiếu ngủ rất dễ nôn nóng cáu gắt, anh ta không muốn vào lúc chỉ còn nửa dây cung lỡ lời nói ra câu làm tổn thương cô.
Lâm Chi Nam không thích gấu ôm, nhưng lúc này lại cảm nhận được một loại an tâm, phía sau lưng bị hai tay anh ta kề sát, cô vùi đầu trong ngực anh ta.
Tối hôm qua một đường sinh tử, Lâm Chi Nam rất nhanh nhắm mắt lại.
Dần dần hai tiếng hít thở kéo dài lặng lẽ vang lên trong phòng ngủ.
Lúc Lâm Chi Nam một lần nữa thức dậy, mí mắt nặng trĩu, nhưng bởi vì trong lòng còn có việc nên không ngủ được an ổn bao lâu, đồng hồ báo thức còn chưa kêu.
Cô hơi ngửa đầu, phát hiện Ôn Thời Khải đã sớm thức, giống như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm cô.
Hai ánh mắt nhìn nhau, Ôn Thời Khải không phát giác xấu hổ, dùng tay vén lọn tóc của cô ra sau tai.
“Vì sao không nói cho anh?”
Lâm Chi Nam không nói lời nào.
“Lúc trước chúng ta đã nói như thế nào, về sau cho dù là bất kỳ chuyện gì, không cho phép giấu diếm.” Anh ta nói.
“Chuyện Bành Việt, vì sao lúc trước nhắc cũng không nhắc với anh câu nào.”
Nếu không phải cú điện thoại tối qua của Lương Trạch, anh ta thậm chí còn không biết có sự tồn tại của người tên Bành Việt.
Cô bị người ta đưa đi, anh ta một chút cũng không biết.
Lông mày anh ta cau lại, Lâm Chi Nam nói.
“Anh đừng tức giận.”
Ôn Thời Khải “Anh không tức giận…”
“Còn nói không có…”
Lâm Chi Nam chọc vào môi anh ta “Khóe miệng anh sắp trề đến nơi rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận