Chương 1013

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1013

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng sợ…”
Ôn Thời Khải cúi người một lần nữa hôn lên môi cô, giống như muốn dùng loại phương thức này mang đến cho cô cảm giác an toàn.
“Cô gái thích nếm thử mới mẻ và kích thích, không muốn thử những nhu cầu vĩnh hằng của nhân loại dưới ngòi bút kiến thức của tác giả.”
Ôn Thời Khải đọc được mảnh giấy nhỏ cô để lại trong sách văn học Nhật Bản.
Nói cho cùng LSP viết các loại SM sinh động như thật cũng không gì hơn cái này, còn không bằng Dark Romance và 50 sắc thái.
LSP là tiếng lóng mạng Trung Quốc ám chỉ kẻ rất háo sắc.
Cô đã xem qua, muốn ôm lấy anh ta làm loại chuyện này.
Cô đang sống trong một hoàn cảnh cởi mở hơn, trải nghiệm tình du͙c cũng theo đó thay đổi, ngay cả tiếng động và tiếng thét trong căn phòng bên cạnh của khách sạn cũng mang đến cho cô từ một góc độ giật mình sinh ra chút hiếu kỳ.
Cô vừa ngượng ngùng lại đổi cách câu dẫn anh ta.
Lâm Chi Nam không chút nào thẹn thùng khi chút tâm tư nhỏ đó của mình bị anh ta nhìn thấu, thế nhưng trong lời nói vẫn bày tỏ suy nghĩ của mình.
“Vậy anh… Nhẹ một chút.”
“Ừ.” Ôn Thời Khải ở trên chóp mũi cô phả ra khí tức vui vẻ.
“Em không thích anh sẽ dừng lại.”
“Việc này phải nói đến công bằng, hai ta trao đổi vị trí.” Lâm Chi Nam tiếp tục nói điều kiện.
“Sau này anh để em trói anh lại.”
“Được, lần sau.”
Trong lúc nhướng mày Ôn Thời Khải có chút ngạc nhiên, sau cùng tựa vào trán cô trầm thấp cười một tiếng, mang theo thỏa hiệp.
Sự lãng mạn lớn nhất trong tình du͙c chính là ở trong ma vực hắc ám anh ta muốn làm gì thì làm.
Bạn là thịt cá mặc anh ta làm thịt, tinh thần căng cứng lại tràn đầy chờ mong lần tiếp theo anh ta hạ dao xuống.
Lâm Chi Nam quên mất đã đọc qua câu này ở đâu, chỉ là cô không thể phủ nhận chính mình cũng khát vọng, khát vọng lúc anh ta thay giáo sư giảng bài, ngòi bút dưới tay anh ta nhẹ nhàng di chuyển, thậm chí l ng ngực ấm áp và bắp đùi hữu lực.
Anh ta càng bất động, cô lại càng có xúc động muốn kéo anh ta xuống khỏi thần đàn của mình.
Cô không nhìn thấy, chỉ nghe được tiếng dép lê của người đàn ông từng bước đi đến, chậm rãi đến gần.
Đèn ngủ vừa bật lên, cơ thể trắng như tuyết của cô giống như sóng lớn đánh tới, phong cảnh giữa hai đùi như ẩn như hiện, Ôn Thời Khải nghe được hơi thở của mình trở nên nặng nề.
Trong bóng tối các giác quan của Lâm Chi Nam trở nên cực kỳ rõ ràng, hô hấp của anh ta vừa rơi xuống bên miệng cô, cô nhẹ nhàng hé miệng.
Lúc cả thân thể anh ta phủ lên, vật cứng rắn chống đỡ chỗ chân tâm một cách vô cùng rõ ràng, cô giống như đoán được trình tự của anh ta.
Đột nhiên một cảm giác lạnh buốt dọc theo cổ cô trượt đến trước ngực.
“Ưm.”
Đây là gì?
Lâm Chi Nam theo phản xạ cong người lên, lại càng thêm đưa ngực vào trong miệng người đàn ông, nhưng ấm áp như trong tưởng tượng lại không xuất hiện, thứ gì đó lạnh lẽo vuốt ve ngực cô, xâm nhập.

Bình luận (0)

Để lại bình luận