Chương 1024

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1024

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sau lễ giáng sinh em sẽ về.”
Lâm Chi Nam không nhìn anh ta, ánh mắt dừng vào cái tay anh ta khoác lên cửa, sau khi nói xong cũng vượt qua anh ta đi mở cửa.
Thế nhưng vừa cầm lấy nắm cửa, sau lưng một bóng mở đánh tới, gió thổi qua.
Tay anh ta nắm chặt cô, thoáng dùng sức, khe cửa hơi hé ra bị Ôn Thời Khải đóng mạnh vào.
Ngay cả chiếc l ng cũng bị cầm lấy đặt ở trước cửa, Tiểu A Hoài ở bên trong lay l ng kêu to, chạm vào ánh mắt Ôn Thời Khải lập tức suy sụp.
Lâm Chi Nam ngạc nhiên quay đầu.
“Muốn đưa nó về sao?” Ánh sáng hoàn toàn ngăn đi vẻ mặt anh ta, Ôn Thời Khải nói.
“Có công ty chuyên vận chuyển thú cưng, chỉ cần cho địa chỉ là có thể đưa đến tận nhà anh ta.”
“Cần anh giúp một tay không?”
Ôn Thời Khải nói đâu ra đấy, Lâm Chi Nam gần như sắp không tìm được cớ.
“Em không quá yên tâm với công ty vận chuyển.” Cô cũng không rõ ràng chính mình vì sao không cách nào nói thật.
“Vẫn nên để em…”
Ôn Thời Khải lại cắt ngang “Em muốn mang thú cưng sang đó, hay là muốn đi gặp anh ta?”
Ngũ quan anh ta thâm thúy, ánh sáng tạo thành một bóng mờ dưới hốc mắt, nổi bật lên đôi mắt cực sáng của anh ta, đôi con ngươi màu nâu nhạt bức người.
Lâm Chi Nam bị một câu nói của anh ta đâm thủng tâm tư, sau khi yên lặng nửa giây, cô thành thật đáp.
“Em thừa nhận em đưa A Hoài sang đó cũng thuận tiện muốn thăm anh ấy một chút, em… Đã lâu không đi tìm anh ấy rồi.”
“Vậy anh thì sao, Lâm Chi Nam.” Ôn Thời Khải gằn từng chữ một “Em đặt anh ở vị trí nào?”
Nhìn ra cô muốn nói gì, anh ta nói tiếp “Không phải ở bên cạnh ai là làm bạn đồng hành với người đó, chỉ một câu nói của anh ta đã có thể khiến em vượt qua trùng dương ra nước ngoài tìm anh ta.”
“Nếu vừa rồi anh không trở về, em cũng chỉ để lại cho anh mấy tin nhắn lạnh như băng trên điện thoại di động cùng với người đi nhà trống, em nhớ đến anh ta ở nước Anh xa xôi đón lễ giáng sinh một mình, cho nên đi tìm anh ta.”
“Vậy anh thì sao?”
Hầu kết lên xuống.
“Ngày lễ giáng sinh phương tây này chẳng có chút liên quan nào đến anh ta, em có từng một giây nào nghĩ đến anh chưa?”
Đáy mắt anh ta bao hàm mấy phần che lấp, Lâm Chi Nam giống như lạ lẫm với con người này của anh ta.
Rõ ràng tối hôm qua lúc lười biếng nằm trên ghế sofa đọc sách, cô có ý xấu dùng bàn chân lạnh cọ lên bụng anh ta, người đàn ông nhướng mày, dùng tay nắm chặt giúp cô sưởi ấm, khóe mắt đuôi lông mày đều là cưng chiều như hòa tan người ta.
“Em có, nếu không phải thế sao em có thể…”
“Em đương nhiên có, chỉ là người tên Ôn Thời Khải kia vĩnh viễn bị em xếp sau Lục Nhất Hoài.”
Trước kia Lục Nhất Hoài có thể chịu đựng, nhưng những ngày này cô vô tâm vô phế và coi nhẹ giống như một cọng rơm cuối cùng đè lên dây cung căng cứng của anh ta, kéo đứt.
Đầu kia của dây cung là mặt mà từ trước đến giờ cô chưa từng quan tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận