Chương 1025

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1025

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em có thể bởi vì anh ta vãn hồi mà tùy tiện hết hiệu lực ước định giữa hai chúng ta, bởi vì một cuộc điện thoại của anh ta mà ở trong đêm mưa chạy như bay.”
“Em có thể không mảy may để bụng người có ý đồ bên cạnh anh.” Ôn Thời Khải cười khổ một tiếng “Em thực sự thích anh sao?”
“Hoặc là em từng yêu anh sao?”
Lâm Chi Nam nói không ra lời.
Anh ta hùng hổ dọa người muốn một đáp án cũng là chuyện bình thường, nhưng cô đã sớm quen với sự dịu dàng của Ôn Thời Khải, bên trong vẻ mặt nghiêm túc của anh ta, cô cảm thấy mũi chua xót.
“Em và anh ấy…” Cô tốn sức nói “Ngay từ đầu anh đã biết…”
Biết em và anh ấy chưa từng cắt đứt.
Cũng không cách nào toàn tâm toàn ý với anh.
“Lâm Chi Nam, trong lòng em, chỉ sợ anh kém hơn Lục Nhất Hoài một nửa.”
Lâm Chi Nam kinh ngạc đứng ngay tại chỗ, vali hành lý chất đầy đồ chứng tỏ vừa rồi cô sốt ruột đi Anh gặp người kia, lúc này cô lại không bước nổi một bước.
Rõ ràng Ôn Thời Khải không nói gì nặng lời, nhưng nồng đậm chua xót lại bao vây lấy Lâm Chi Nam.
Trên núi không có lão hổ, tiểu bá vương trong l ng lại sủa gâu gâu, Lâm Chi Nam thả nó ra ngồi ngẩn người trên sofa.
Tiểu A Hoài giống như phát giác được tâm trạng của nữ chủ nhân không tốt, khom người liên tục ở bên chân cô lay ống quần.
Như vậy, Ôn Thời Khải hoàn toàn không nói nữa.
Bức người trong mắt anh ta lui đi, giống như bị nước giội tắt, tay rủ xuống bên cạnh.
“Đúng vậy, anh biết.”
Ôn Thời Khải nỉ non nặng nề nói ra mấy chữ này, giống như nói cho mình nghe, khóe miệng theo đó đắng chát, cả người khôi phục dáng vẻ người lạ chớ gần như xưa.
Anh ta dẫn đầu bước ra ngoài.
“Muốn đi tìm anh ta thì đi đi, ngoài cửa có taxi.”
Ánh sáng ngoài hành lang hắt lên, kéo dài bóng dáng anh ta lên tường, áo khoác màu nâu nhạt cao lớn thon dài.
“Đúng rồi, tối nay anh có một số việc phải đi Los Angeles mấy ngày, trở về là muốn dẫn em đi cùng.”
Ôn Thời Khải hơi nghiêng đầu “Chẳng qua anh nghĩ có lẽ em không hứng thú.”
Anh ta có thói quen chọn thương hiệu giày thủ công nào đó của Ý, giẫm lên mặt đất tạo thành tiếng vang trầm ổn, mang đến cho người ta cảm giác an tâm, Lâm Chi Nam từng ở trong ánh mắt lẳng lặng khen tiếng bước chân của anh ta dễ nghe hơn người khác.
Trong tiếng bước chân xa dần, trong đầu cô vẫn còn vang lên câu nói thất bại kia của anh ta…

Bọn họ cãi nhau.
Chuyện này qua hai ngày Lâm Chi Nam mới tù trong thanh tỉnh nhận thức lấy lại được tinh thần, cô luôn cảm thấy trong đáy mắt anh ta đè ép một tầng mây, còn có vẻ mù mịt, nhưng tin nhắn ở chỗ anh ta trống không, cô lại không phân rõ.
Những tương tác trước đây qua phần mềm liên lạc cùng với những icon nhỏ mà anh ta đặc biệt thiết kế riêng, so với lúc này trống trơn càng là sự chế giễu với Lâm Chi Nam.
Không để ý tới thì không để ý tới, ai sợ ai chứ.
Chút chua xót ở chóp mũi theo lòng tự trọng mãnh liệt tuôn ra tan thành mây khói, mùa đông MIT có kỳ nghỉ cho phép sinh viên có thể miễn phí ở lại ký túc xá, Lâm Chi Nam ngay cả nhà cũng không về, sắp xếp việc học một ngày dày đặc, thời gian rảnh thì quàng khăn đi ngắm dãy nhà Châu Âu.
Chỉ là…
Không có Ôn Thời Khải cùng đi trên đường, gió lạnh giống như thổi tắt đi hơi ấm của máy sưởi trong tường, tim cô cũng trống rỗng như lớn sảnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận