Chương 1027

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1027

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng lẽ vài ngày trước anh ta luôn đi sớm về trễ, chỗ mí mắt đè nén chút mệt mỏi và ủ dột, nửa đêm nào đó, cô đi đến phòng vệ sinh thì bắt gặp anh ta đang ngồi trong phòng khách gõ máy tính, hỏi đến cũng chỉ là câu một phần thí nghiệm còn chưa hoàn thành.
Lâm Chi Nam muốn oán trách anh ta giấu giếm không nói.
Thế nhưng đột nhiên dâng lên áy náy với anh ta, khi đó toàn bộ tâm tư của cô đều dồn lên việc học và sự nghiệp của mình, thỉnh thoảng Ôn Thời Khải còn giúp cô phân tích luận văn và lỗ thủng còn tồn tại trong thị trường cao cấp, cùng với cơ hội kinh doanh.
Đối với cô mà nói, anh ta không gì không làm được, tính cách cũng giống như băng thấm vào trong nước, khiến cho người ta không phát hiện ra chút dị thường nào.
Dần dần cô quên mất cảm thụ của anh ta.
Lâm Chi Nam không cách nào tưởng tượng ra được tâm trạng khi anh ta đau đầu vì nan đề quay về nhà, lại thấy cô kéo hành lý muốn rời đi.
Điện thoại di động bị cô lấy ra, Lâm Chi Nam muốn nhắn cho Ôn Thời Khải một tin.
Nhưng cô cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình thật lâu, giống như có một loại dũng khí nào đó đang thôi thúc cô, tin nhắn và gọi điện, cho dù dùng gì để liên lạc cũng không loại bỏ được ngăn cách, Lâm Chi Nam nói với bản thân đi xem một chút, đi nhìn xem anh ta đã giải quyết xong rắc rối chưa.
Cô mua vé máy bay xế chiều đi Los Angeles.

Los Angeles có thể xem là kinh đô của giới giải trí, ngày lễ đặc biệt trước cửa chẳng những không vắng như chùa bà đanh hay bầu không khí vội vàng trở về, đủ loại ánh sáng lấp lóe trong quán bar.
Một cô nàng nóng bỏng uốn éo người trên đài xoay, lộ ra vai, rốn, bên dưới váy không ngừng bay lên khiến cho đầu lưỡi khách xao động.
Trong không khí phồn hoa như thế, có thể mang theo máy tính đến sợ là chỉ có mình Ôn Thời Khải.
Áo khoác bị anh ta vắt trên sofa, cổ áo sơ mi rộng mở, tay áo hơi xắn lên, màu da trắng đủ khiến làm nhiệt độ quán bar giảm đi.
Sara chưa từng thấy qua động tác gõ bàn phím của ai đẹp như thế, động tác ưu nhã giống như đang đánh đàn dương cầm.
Cho dù anh trai ở MIT nói cho cô ta biết, Felix chính là tòa núi băng gần trong gang tấc nhưng xa không thể chạm vào, còn có bạn gái, người như cô ta, làm em gái còn tạm được.
Sara không tin tà, lại thêm có chút thanh mai trúc mã, hết lần này đến lần khác cô ta tin chắc mình có thể đáp lên chiếc thuyền Titanic này.
Mấy người chị em tốt đã qua sàn nhảy, cô ta lại cam tâm tình nguyện làm nền, trong ly rượu vang đỏ lắc lư, tìm đề tài.
“Felix, nghe nói Boston rất lạnh? Bây giờ em qua đó có phải bị bọc thành gấu không?”
“Có lạnh hay không tự cô đi trải nghiệm là tốt nhất, hoặc là tìm anh trai cô.”
Điện thoại di động để bên cạnh máy tính, khung chat đã trống không nhiều ngày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận