Chương 1028

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1028

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta muốn nhắn hỏi thăm một chút, nhưng nói không chừng người ta còn đang ở chỗ Lục Nhất Hoài, anh ta cảm thấy hành động như vậy chẳng khác gì giẫm tự tôn dưới chân.
Khóe miệng Ôn Thời Khải nhếch lên, trào phúng chính mình.
“Felix, ngày mai anh có sắp xếp gì không?” Sara vẫn rất kiên nhẫn.
Ánh mắt anh ta dừng trên máy vi tính, ánh sáng xanh phản chiếu lên mặt anh ta, vốn dĩ ngũ quan thâm thúy lại giống như có nhàn nhạt sương trắng, càng lộ ra vẻ khí khái hào hùng.
“Chuyện xa như thế tôi rất ít khi nghĩ đến.”
Rõ ràng từ chối nhưng lại là giọng điệu một giọt nước cũng không lọt, Sara cảm thấy anh mình nói không sai, người này chính là lạnh như băng.
Đúng lúc gặp nhân viên phục vụ bưng rượu anh đào đi ngang qua, sau khi cô ta nhận lấy nói.
“Anh biết phương pháp uống rượu anh đào đặc biệt không?”
Ôn Thời Khải quay đầu, chỉ thấy cô ta uống rượu anh đào vào trong miệng, đầu lưỡi khẽ đảo quanh miệng, mút lấy trái anh đào.
Còn dương dương đắc ý nhìn anh ta.
Ôn Thời Khải không phải kẻ ngu.
Ý đồ của cô ta rõ như vậy.
Chỉ là đã gặp qua người tốn sức, tốn tâm tư nhất để tiếp cận và nghiên cứu, anh ta không còn nảy sinh ra loại thú vị như mèo vờn chuột kia.
Ngay cả ý cười cũng rất gian nan.
“Sara, đi tìm bạn của cô chơi đi, tôi thích ngồi một mình.” Anh ta nói.
Sara giả bộ không hiểu.
Ôn Thời Khải đột nhiên ngước mắt nhìn cô ta, vượt qua ly rượu và ánh đèn, độ cong trên khóe miệng người đàn ông cực nhạt, ánh mắt mang theo hiểu rõ tất cả và thẳng thắn.
Sara bị anh ta nhìn đến mặt đỏ tim run.
“Cô khẳng định muốn tôi nói rõ sao?”
“Tôi có bạn gái, cũng không thiếu em gái.”
“Chán thật…” Sara bĩu môi “Anh trai em nói quả nhiên không sai, Felix, anh giống như củ hành tây, nhàm chán lại khó hiểu.”
Mấy chữ bị cô ta kéo dài, cực kỳ oán khí.
Tính tình cô ta trẻ con, Ôn Thời Khải không muốn để ý đến cô ta.
Ánh mắt anh ta chuyển hướng nhìn hành tây trong đĩa, người Mỹ không thích ăn thứ này, nhưng vẫn sẽ dùng loại cỡ trung bình làm đồ trang trí.
Giống như từ chỗ hành tây thấy được thứ khác, hoặc là người khác.
Bọn họ giống nhau, vô tâm vô phế.
Sara nhìn anh ta gắp hành tây trên tay nhìn kỹ, giống như uống say, ánh mắt nhiễm âm thanh trong quán bar, hững hờ lại ảm đạm.
“Anh đang nhìn gì thế?” cô ta hỏi.
“Hành tây được gọi là nữ hoàng các món ăn, nhưng thứ này không có tim, dù cắt như thế nào cũng chỉ có lớp vỏ mỏng.”
Giọng nói anh ta nhỏ đến mức giống như chỉ nói cho mình nghe.
“Kích thích người khác rơi lệ đầy mặt cắt đến tầng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì?”
“Vậy thì không cắt nữa.” Sara không hiểu.
Không cắt…
Ôn Thời Khải lẩm bẩm mấy chữ kia.
Theo lông mi chớp nhẹ bao trùm mí mắt, cổ họng anh ta dâng lên đắng chát.
Không còn kịp rồi, Ôn Thời Khải muốn nói thế.
Thứ như cây thuốc phiện nhìn từ xa thì đẹp, chỉ cần bạn không chạm vào thì có thể dễ dàng rời xa, nhưng một khi hít vào sẽ khắc sâu vào não bộ.
Nếu có thể làm lại, cho dù có đánh chết anh ta cũng sẽ không vạch trần câu đố mê hoặc lòng người kia.
“Em có cách.”
Sara gọi nhân viên phục vụ bưng một ly rượu vang đỏ đến, trực tiếp ngâm hành tây trong đó.
“Không cắt cũng được, để một củ hoàn chỉnh vào trong ly rượu vàng đỏ ngâm chính là trái tim.”
Cô ta đặt ly rượu lên ghế sofa, ghé vào bên kia đắc ý nói.
Ôn Thời Khải lại không nói gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận