Chương 1036

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1036

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông này luôn có thể túm lấy lỗi và áy náy của cô, vì anh ta tranh thủ phúc lợi lớn nhất. Nhất là mỗi đêm qua London ở trên chiếc giường lớn đủ sức chứa bốn, năm người đều là dấu vết lộn xộn, bọn họ liều chết triền miên, giống như muốn đem thời gian một tháng này toàn bộ bổ sung trong lửa nóng dây dưa.
Trên giường, thảm, bên cửa sổ, phòng tắm, Lâm Chi Nam và anh ta quấn lấy nhau thành tư thế phóng đãng nhất, ở trong nước khuấy động lên xuống chập trùng.
Cô cho rằng đã đủ.
Nhưng gương mặt anh tuấn của Lục Nhất Hoài đỏ bừng, toàn thân căng cứng, ánh mắt u ám lại sáng rực mỗi một tấc đều viết đầy tình du͙c và xâm lược.
Anh ta giống như con sói không biết thỏa mãn hưng phấn liếm cô, liếm chân, ngực và môi cô, sau đó bàn tay trực tiếp để cô dạng chân lên đùi mình.
Tư thế cưỡi ngựa nữ trên nam dưới xóc nảy, Lâm Chi Nam vịn lấy bả vai anh ta, tiếng khóc nhỏ lại đáng thương, kích thích người đàn ông nâng lên gương mặt cô mỗi lưỡi đan xen, hận không thể quấn giao đến tận thế…
Lâm Chi Nam nuốt nước miếng “Làm sao…. Để đền bù tổn thất?”
Chỗ góc khảm mấy viên gạch đen làm nổi bật lên chiếc bật lửa trên bàn trà bị Lục Nhất Hoài cầm lấy, anh ta cầm ở trong tay thưởng thức, trong miệng nhả ra một làn khói thuốc, đầu thuốc sáng lên làm cho đôi mắt anh ta càng thêm cực kỳ tĩnh mịch.
“Bảo bối, em biết mà.”
Anh ta nói “Lần trước chúng ta chưa kịp làm.”
Lần trước…
Lâm Chi Nam lập tức từ đầu giường ngồi dậy.
“Em không biết.”
Cô tức giận phản bác giống như con mèo nhỏ giẫm phải đuôi, Lục Nhất Hoài nghe được tiếng thở nặng nề ở đầu dây bên kia, nghĩ đến cảnh đỏ mặt, anh ta thấp giọng cười thành tiếng.
“Cô nhóc không sợ trời không sợ đất đâu rồi?”
Anh ta nói thêm “Mới vừa rồi còn đồng ý đền bù tổn thất cho anh, thì ra chỉ là nói miệng.”
“Đau lòng quá…”
Lâm Chi Nam nhìn kế khích tướng cứng mềm hai bên của anh ta, hoàn toàn không còn cách nào.
“Đền bù tổn thất thì đền bù tổn thất, được rồi ”
Bên trong giọng nói của anh ta đột nhiên trở nên nghiêm túc “Thật sao?”
“Ừm… Thật.”
Lục Nhất Hoài “Khi nào?”
“Ừmmm…”
“Không phải em lừa anh đấy chứ?”
Lâm Chi Nam “Lần sau gặp mặt là được chứ gì.”
Mặc dù ngoài miệng nói như thế, nhưng trong đầu còn suy nghĩ, trước mắt tạm thời đồng ý, lần gặp mặt sau nói không chừng là mấy tháng nữa, đến lúc đó nói không chừng người này đã sớm quên, nếu không quên cô tìm lý do phủi đi, đánh chết cũng không nhận.
Dù sao cũng đâu phải lần một lần hai.
Lục Nhất Hoài là ai, sớm đã nhìn thấu chút tâm tư nhỏ đó của cô.
Muốn quỵt nợ?
Không có cửa đâu

Bình luận (0)

Để lại bình luận