Chương 1066

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1066

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sao có thể như vậy được chứ?”
Hơi thở ấm áp khuếch tán bên tai, lỗ tai Lâm Chi Nam có hơi ngứa, cô cũng theo đó diễn kịch.
“Mặc dù ánh mắt của tôi không cao, nhưng tổng giám đốc của tập đoàn Quang Nghiệp đã sớm nghe qua.”
Bộ váy hôm nay cô mặc có tính chất tơ lụa, giống như nước lạnh hững hờ trôi qua tháng bảy mùa hè, mà lực đạo ở trên lưng cô lại giống như gông xiềng, thậm chí Lâm Chi Nam còn có thể cảm nhận được vết chai mỏng trên ngón trỏ của anh ta, trong lúc di chuyển bước nhảy ở giữa xoa nắn, kích thích một cảm giác ngứa ngáy tê dại.
Cô mượn lực đạo trên tay anh ta xoay tròn, muốn theo đó rời xa, nhưng Giang Đình chỉ hơi khẽ dùng sức, trong nháy mắt bàn tay lại đưa cô về.
“Thật sao?”
Anh ta rất có hứng thú hỏi.
“Em nghe người ta nói dáng vẻ của anh như thế nào?”
Là anh bảo tôi nói đấy.
“Nghiêm khắc, đay nghiến, là quỷ hút máu chuyên ép khô nhân viên.”
Từ nào khó nghe, Lâm Chi Nam dùng hết, còn cong khóe môi lên nói tiếp.
“Đúng rồi, bọn họ còn nói anh là kẻ lá mặt lá trái, ngoài mặt hướng người ta hòa khí ôn hòa, đảo mắt đã dùng giá thấp nhất thu mua công ty người ta, giống như tắc kè hoa…”
Cô không ngờ đến Giang Đình thế mà cười một tiếng.
Là tiếng cười trầm thấp lưu luyến mang theo chút dung túng và dù bận vẫn ung dung, giống như nghe được đứa nhỏ đang bịa chuyện nói xấu người lớn, lại chờ xem cô có thể nói ra chuyện gì về anh ta.
Tiếng cười đó nghe vào lỗ tai cô nóng rát, nhịp tim đập bất ổn, vì thế giống như trả thù, giày cao gót hung hăng đạp lên giày da anh ta một cái.
Sau đó áy náy nói. “Thật xin lỗi.”
Tiếng cười im bặt mà dừng, trên chân truyền đến cảm giác đau đớn khiến cho Giang Đình dừng lại nửa giây, anh ta nghe trong miệng Lâm Chi Nam nói xin lỗi, nhưng nghiêm trọng hoài nghi cô nhóc này là cố ý.
Anh ta hỏi.
“Vừa rồi chẳng phải em vẫn nhảy rất tốt với người nước ngoài kia sao, sao đột nhiên lại trở nên không quen vậy.”
Lâm Chi Nam giả bộ như không nghe ra anh ta trêu chọc, đáp.
“Tôi chưa từng quen biết một nhân vật lớn như anh, cho nên đột nhiên có chút căng thẳng.”
“Căng thẳng gì chứ, anh có thể ăn em sao?” Giang Đình nói.
Giang Đình hơi cúi đầu, vốn dĩ bởi vì chiều cao mà có tính áp đảo, lúc này động tác cúi người mang theo tính áp bách vô cùng mạnh, cho dù Lâm Chi Nam không ngẩng đầu lên vẫn có thể cảm nhận được bức bách anh ta chậm rãi đến gần, mơi hơi khí nóng như lướt qua cổ cô.
“Anh cũng đâu phải loại bạch cốt tinh, có thể ở chịu đựng cơn đói chờ đợi ở triển lãm tranh một ngày rưỡi chỉ vì trăm phương ngàn kế ăn thịt Đường Tăng…”
“…”
Đây là ám chỉ trò vặt trước đó của cô?

Bình luận (0)

Để lại bình luận