Chương 1080

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1080

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thế nhưng tiếng từ chối yêu kiều rung động lòng người, càng giống như là cầu xin tha thứ và mời gọi, nghe mà khiến xương cụt tê dại.
Mặt Lâm Chi Nam đỏ như máu.
“Vì sao lại không được?” Giang Đình dùng trán tựa vào trán cô, đôi mắt đen là tình thế bắt buộc xâm chiếm và du͙c vọng, giống như một chiếc lưới giăng khắp trời đất.
“Anh rất nhớ em, bảo bối…”
Nói xong lại muốn hôn cô, môi Lâm Chi Nam hết tránh trái lại tránh phải, nhưng làm cách nào cũng không tránh được, đầu lưỡi run rẩy bị anh ta ngậm vào trong miệng, quấy nhiễu nghiêng trời lệch đất.
Hô hấp nóng rực và tình thoại rót đến tai Lâm Chi Nam, khiến cô càng thêm say, lần này tình thoại và nụ hôn sâu gần như khiến cho cô như bị điện giật run lên.
Thế nhưng chút lí trí còn duy trì lại muốn tránh né.
Trên hộ khẩu của cô đã có hai người đàn ông, nếu lại cùng Giang Đình mờ ám…
Lâm Chi Nam khó khăn lùi lại anh ta, tách bờ môi tinh tế.
Cô gần như thiếu oxy.
“Đừng… Đừng như thế…”
“Như thế nào?”
Đầu lưỡi cô hoảng hốt nóng hổi khiến cô nói không nên lời, cũng không muốn nói.
Thế nhưng cơ thể của hai người bọn họ vẫn kề sát nhau, hô hấp nóng rực của anh ta giống như sóng triều rót vào l ng ngực cô, lại giống như một mồi lửa nhóm vào đống củi khô.
Thậm chí Lâm Chi Nam còn không dám ngẩng đầu lên nhìn anh ta, trong bóng tối, đôi mắt kia là một lực lượng hừng hực u ám ẩn núp mới khiến cho nhịp tim cô vô thức trở nên cuồng loạn.
Giang Đình nâng cằm cô lên, khàn giọng hỏi.
“Sợ bọn họ biết sao?”
Anh ta không nói rõ bọn họ là ai, nhưng trong lòng lẫn nhau đều hiểu rõ.
Lông mi Lâm Chi Nam run rẩy.
“Không cho Lục Nhất Hoài biết là được.”
Da đầu cô căng lên, không nghĩ đến một người nghiêm khắc như anh ta lại có thể nói ra lời không chính đáng như vậy, ngẩng đầu một cái, đôi mắt anh ta thăm thẳm lại sáng rực, quần áo đã sớm bởi vì lăn lộn mà trở nên lộn xộn, l ng ngực sớm đã lộ ra mảng lớn.
Có mấy phần áo mũ chỉnh tề.
Cô giống như bị điện giật rời đi tầm mắt, Giang Đình nắm cằm cô đưa người về.
Ở trong bóng đêm vang lên tiếng cười khẽ của anh ta “Không phải vừa rồi em tìm thẻ phòng sao?”
“Thật ra nó ở ngay trong ví da của anh.”
Cái, cái gì?
“Khuy măng sét là do anh cố ý làm rơi ở chỗ em.” Đối mặt trong gang tấc, Lâm Chi Nam nhìn thấy đáy mắt anh ta không chút nào che giấu khát vọng và dã tâm, giống như ngọn lửa muốn ăn mòn cô.
Ngón tay Giang Đình ở trên cằm cô mập mờ vuốt ve.
“Ngay cả rượu cũng là do anh tìm nhân viên phục vụ để đổi, từ rượu trái cây thành rượu vang đỏ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận