Chương 1088

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1088

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong đôi mắt phiếm hồng của Giang Đình đều là vẻ si mê, lưu luyến, hôn lên từng tấc trên người cô, cô hết khóc lại cầu xin, anh ta lại càng hưng phấn…
Nhớ đến đủ loại ký ức ngắn ngủi, mặt Lâm Chi Nam không khỏi đỏ lên, gần như đem chính mình vùi vào trong chăn.
Bây giờ cô giống như con ngựa hoang tỉnh táo lại sau khi nổi điên, không muốn đi đối mặt với kết quả sau khi những du͙c vọng kia chiến thắng lý trí, giống như ngựa hoang thoát cương.
Đột nhiên cửa phòng ngủ mở ra, cô giật mình nhảy bổ về giường giả chết, nhưng mà góc chăn vung vẩy bị ánh mắt Giang Đình nhìn thấy.
Trong mắt anh ta hiện lên ý cười nhạt, nói.
“Em không đói bụng sao? Đã xế chiều rồi.”
Không cách nào giả chết được nữa, Lâm Chi Nam chỉ có thể mặc xong quần áo đi dép lê ra ngoài.
Trên bàn cơm trong phòng khách có thể nói là một bữa ăn phong phú, cơm Tây hay Trung đều đủ, còn tỏa ra hơi nóng, Lâm Chi Nam nhìn thấy cuối cùng anh ta cũng thấy anh ta thay đổi từ áo sơ mi trắng hoặc màu trà rập theo khuôn khổ thành kiểu có hoa văn ở nhà, khí tức trở nên ôn nhuận hơn nhiều.
Nghĩ đi nghĩ lại, lại nhớ đến lúc tình nồng tối qua, anh ta dùng chiếc áo sơ mi trắng kia trói cổ chân cô, gấp thành…
Tai cô hơi ngứa, có một chút mất tự nhiên, đảo mắt lại khôi phục như thường, không có gì khác thường ngồi xuống.
Không phải chỉ là tình một đêm thôi sao, loại chuyện này anh tình tôi nguyện, ai cũng không mất mát gì.
Còn chưa đợi vệt đỏ bên tai biến mất, Giang Đình gắp một chiếc bánh bao vào bát cô.
“Còn khó chịu không?”
Lâm Chi Nam ngẩn người, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt đen nhánh của anh ta.
Cảm giác bừng tỉnh… Giang Đình là hỏi về chỗ đó…
Tối hôm qua anh ta quấn đến kịch liệt, cô khóc lóc cầu xin cũng vô dụng, đành phải nói dối nơi đó của cô hơi đau, đều là do anh ta, quả nhiên Giang Đình cúi người nhìn qua, chỉ thấy chỗ nụ hoa mút lấy anh ta đỏ thành đóa hồng.
Anh ta sợ cô bị thương, đương nhiên không có khả năng lại tiếp tục, còn muốn đi mua thuốc.
Sữa đậu nành trong miệng thiếu chút nữa phun ra ngoài, Lâm Chi Nam ho khan một tiếng, vùi đầu thấp hơn, sau đó lắc đầu.
Giang Đình thấy cô xấu hổ móc tay đành phải bỏ qua đề tài này.
“Chắc hẳn anh rất bận, trước đó chẳng phải anh nói phải về nước tặng đồ cho khách hàng sao?” Lâm Chi Nam nói “Hay là đoạn đường sau em vẫn nên tự mình đi tìm đoàn thì hơn.”
“Anh đi cùng em như vậy chỉ lãng phí thời gian.”
Cô hạ quyết tâm bỏ qua chuyện ngoài ý muốn này, nói cô phủi mông rời đi cũng được, trở mặt vô tình cũng được, chỉ là không thể càng dây dưa thêm với anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận