Chương 1096

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1096

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được chứ?”
Nói thật Lâm Chi Nam động lòng, có lão tài xế và đoàn đội dẫn cô đi, cô không sợ đi đến La Bố Bạc.
Nếu như giữa đường bọn họ không đáng tin, cô xuống xe ở Lhasa là được, cô hỏi.
“Trong xe các cậu còn chỗ chứ?”
“Có, còn nhiều, xe này đủ chỗ cho bốn người chưa kể người lái chính.” Lạc Đà nói.
“Chúng tôi nhiều lắm là ngồi ba người, có hai xe chỉ có người lái chính và người ngồi ghế phụ, còn rất nhiều chỗ cho cô ngồi.”
Cô nhóc trước mắt này gương mặt trắng nõn bóng loáng khiến cho Lạc Đà không dám nhìn nhiều, trong lúc tâm thần ý động thiếu chút nữa làm anh ta thốt ra câu không thu phí xe của cô.
Chỉ là người làm chủ không phải anh ta, Lạc Đà không dám vả mặt mình.
“Tôi đi hỏi qua lớn ca tôi, đến lúc đó cô đưa tiền xe là được.”
Lâm Chi Nam nhìn anh ta dùng hai, ba bước nhảy lên sườn núi, ánh mắt cô nhìn theo, xung quanh nhóm mấy người đàn ông, nhiều thêm hai cô gái dáng dấp yểu điệu.
Váy bị gió cuốn lên ở đầu gối, cô nhìn hai chân của bọn họ hoàn toàn lộ ra dưới trời nắng, không khỏi cảm thấy cháy nắng thay cho họ.

Quả nho to mọng nước như tan ra trong miệng mấy người đàn ông cao lớn, vị ngọt đi xuống đè ép khói thuốc vừa hít vào phổi.
“Nho này ngọt thật đấy, vẫn là Maya cẩn thận.”
Người đàn ông tựa vào ghế lái đứng hàng thứ sáu, quay đầu trêu chọc.
“Lúc trước mấy người các cậu la hét muốn mang cái này, muốn mang cái kia, còn không nghĩ chu đáo được như con gái người ta.”
Anh ta đu.c nước béo cò, ngón tay vươn về phía chiếc hộp đựng nho, Maya vươn tay đập móng vuốt của anh ta.
“Đây không phải để phần anh.”
Lão Lục nhe răng trợn mắt, mấy người đàn ông bên cạnh cười thành tiếng, cười anh ta không biết điều, không nhìn ra Maya không phải để lại cho anh ta sao?
Maya cũng không chút để ý, xoay người cầm hộp cơm đưa cho người đàn ông ngồi ở bên trong.
“Ăn hai quả đi.”
Trước khi đốm lửa điếu thuốc đến bên khóe miệng, Liên Thắng vứt nó vào trong khe đá.
Anh ta không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên nói.
“Không cần, cho bọn họ đi.”
Maya kiên nhẫn.
“Sắp đến nơi có khí hậu nắng nóng, hoa quả có thể bổ sung phần nào đó lượng nước trong người anh cần.”
“Anh chạy đôn chạy đáo nhiều năm ở bên ngoài như vậy không biết sao?”
Giọng nói của cô ta mềm nhũn, nghe thấy mà người ta chỉ cảm thấy xương giòn tan, nhưng dáng vẻ này vô dụng với Liên Thắng.
Ngay cả mí mắt anh ta cũng chẳng buồn động lấy một cái, kiếm gỗ trong tay đã đơn giản hơn lúc đầu, trong lúc nhàm chán anh ta dùng dao Thụy Sĩ khắc một kiếm gỗ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận