Chương 1097

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1097

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gân xanh trên cổ tay người đàn ông theo động tác xiết chặt buông lỏng, dưới mái đầu cua, gương mặt người đàn ông lộ ra dưới ánh mặt trời, không chút nào sợ ánh nắng chói chang gay gắt.
Ánh mắt Maya lướt qua sống mũi cao của anh ta cùng đôi môi khô.
Cô ta lại cảm nhận được mấy phần mị lực của người đàn ông dã tính, dường như cô ta hóa thành kiếm gỗ trong tay người đàn ông, tùy theo anh ta chi phối.
Một lát sau, Liên Thắng vẫn cúi đầu, giọng nói rất bình tĩnh.
“Maya, hay là cô về xe ngồi đi?”
“À, em không mệt.”
“Cô đứng đó cản trở tầm mắt tôi, cũng ảnh hưởng đến tôi phơi nắng.”
Mí mắt Liên Thắng vừa nhấc lên, ánh mắt sắc bén của anh ta hiện rõ, hốc mắt của anh ta rất sâu, lúc nhìn người khác giống như mang theo cảm giác áp bách và lực lượng.
Maya bĩu môi, mấy người đàn ông ở sau lưng rất muốn cười, cười Thắng ca không hiểu phong tình, nhưng bọn họ không dám, chỉ có thể kìm nén.
Mười lăm phút trôi qua, Liên Thắng đang chuẩn bị tìm người gọi Lạc Đà quay về, chỉ thấy thằng nhóc kia giống như nhảy như bay về, đi sửa xe một chuyến giống như nhặt được bảo bối vậy.
“Anh, chúng ta thương lượng chút chuyện đi.”
Ánh mắt Liên Thắng bình tĩnh “Nói.”
Lạc Đà không dám vòng vo, hai ba câu bàn giao lại mọi chuyện rõ ràng, trọng điểm chính là Lâm Chi Nam có bao nhiêu đáng thương, một mình ở ngoài, một cô gái gặp phải chuyện nổ lốp xe, trước sau không người.
Sau khi nghe nói bọn họ muốn đến La Bố Bạc, ánh mắt cô gái sáng lên, dù sao xe bọn họ cũng rộng, đưa người theo cũng không có gì.
Lạc Đà nói xong một lúc vẫn không nhận được hồi âm, tim anh ta đập thình thịch.
Người đàn ông lâu dài phơi nắng khiến cho làn da màu lúa mạch trở nên đậm hơn, càng nổi bật lên đôi mắt đen sắc bén của anh ta.
Chỉ một giây Liên Thắng đã nhìn thấu tâm tư của Lạc Đà, khóe miệng cong lên, cười như không cười.
“Không được.”
Lạc Đà “Anh…”
“Anh cái gì mà anh ” Liên Thắng dùng sức để tay lên vai Lạc Đà, cả người Lạc Đà giống như bị bóp lấy cổ, bị ép kéo về phía trước, giọng nói của Liên Thắng trở nên lạnh hơn.
“Bảo cậu đi giúp người ta sửa xe một chuyến, đầu óc hồ đồ rồi đúng không?”
“Cứ như thế tùy tiện đưa người đến Vô Nhân Khu, xảy ra chuyện gì, cậu chịu trách nhiệm được sao?”
Nói xong thì để tay xuống, Lạc Đà bị lực lượng này làm cho lùi sau mấy bước.
Ánh mắt Liên Thắng nhìn thoáng qua xuống sườn núi, mũ che nắng che đi nửa gương mặt người phụ nữ, cô đang cầm máy ảnh chụp linh tinh, anh ta chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen dài của cô bị gió thổi tung bay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận