Chương 1107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam và bác tài Trương tách ra ở cổ trấn Shangri La, ông ta về Thành Đô, cô tiếp tục đi 318.
Bởi vì lần này lộ trình xảy ra vấn đề, công ty du lịch cũng có một phần trách nhiệm, bọn họ trả lại một nửa phí.
Mà vốn dĩ lộ trình đến Lhasa cần sáu ngày đường xe, lại bị Liên Thắng rút ngắn đi hai ngày, phía sau không phải là đường quốc lộ, lốp xe chắc chắn đi trên con đường đá gập ghềnh.
Lâm Chi Nam thấy được một đoạn Trà Mã Cổ Đạo nguyên thủy nhất.
Đó là một con đường mà trước đó đường quốc lộ còn chưa tu sửa xong, có lẽ là sớm hơn vào thời Minh Thanh, con đường quanh co ở trong dãy núi, giữa hai vách núi là cầu treo tràn đầy nguy hiểm.
Cô nghĩ đến trăm ngàn năm trước có một đội ngũ nào đó đi qua đây giống như lướt qua quỷ môn quan, có lẽ người chân chính đến được điểm cuối chỉ còn lại một nửa.
Thế nhưng từ trước đến giờ bọn họ chưa từng từ bỏ, lấy vật đổi vật, ra đời một nền văn minh số một.
Trong lòng Lâm Chi Nam rung động không thôi.
Mà sau khi đến Lhasa, Lâm Chi Nam không dừng lại thêm, sau khi đến cung điện Potala một chuyến lập tức theo chân đám người bọn họ đến Ali.
Phản ứng cao nguyên của Lâm Chi Nam không tính là lớn, so với ba du khách nữ đến từ Nhật Bản, sau khi leo đến Namtso bởi vì phản ứng buồn nôn mà phải trở về điểm xuất phát, Lâm Chi Nam chỉ thỉnh thoảng mệt rã rời.
Thế nhưng càng đi vào bên trong Tây Tạng, Lâm Chi Nam mới biết được việc mấy ngày không tắm rửa, nói ngoài miệng thì còn được, thực tế căn bản không cách nào chịu đựng.
Ban ngay phơi ra một thân mồ hôi bởi vì nhiệt độ buổi tối chợt hạ xuống, mồ hôi dính nhớp lên trên người, lặp đi lặp lại như thế.
Nhưng mà bắt đầu từ Ali, điều kiện dừng chân càng ngày càng kém, nước nóng mà khách sạn cung cấp vào buổi tối trực tiếp đứt đoạt, ngừng cung cấp, cô nhiều lắm chỉ có thể lau qua.
Mới chỉ ba, bốn ngày không tắm, Lâm Chi Nam đã cảm giác được như có sâu bò trên người, cả người không được thoải mái.
Ngày thứ sáu, cuối cùng vào chạng vạng tối, bọn họ đến một thôn trang của người dân Tây Tạng.
Nam chủ nhân người Tây Tạng kia rõ ràng quen biết với Liên Thắng, trên gương mặt ửng đỏ bởi vì nắng cao nguyên là nụ cười nhiệt tình.
Mới vừa vào cửa, Lâm Chi Nam đã nhìn thấy mấy đứa trẻ con chạy về phía Liên Thắng, anh ta xoa đầu lũ trẻ, tay trái tay phải nâng lên, hai đứa nhỏ lập tức vịn tay anh ta.
Rốt cuộc trên gương mặt không tùy tiện nói cười của người đàn ông cũng có nụ cười, đang nhỏ giọng hỏi thăm bọn nhỏ chuyện gì đó.
Người này từ khi nào thì biết nói tiếng Tây Tạng rồi.
Trà Mã Cổ Đạo là một mạng lưới giao thương cổ lớn có thể sánh ngang với ” Con đường tơ lụa ” trong lịch sử Trung Quốc, nó nằm ở phía tây nam Trung Quốc giữa khu vực Dãy núi Hoành Đoạn và cao nguyên Tây Tạng, bắt đầu từ Thành Đô Tứ Xuyên, Nhã An, Côn Minh Vân Nam, Phổ Nhĩ của Trung Quốc, và kết thúc tại Lhasa thuộc Khu tự trị Tây Tạng cho đến tận Đông Nam Á.

Bình luận (0)

Để lại bình luận