Chương 1108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam còn đang buồn bực, chỉ thấy Liên Thắng quay sang nhìn cô, ánh trời chiều dập dờn trong đáy mắt anh ta, trong thoáng chốc có mấy phần láu lỉnh.
Không biết anh ta nói gì với đám nhóc kia, Lâm Chi Nam thấy bọn chúng giống như gà chạy đến, mong chờ kéo ống tay áo của cô.
Cô không nghe hiểu.
“Chị Nam, tụi nhỏ đang tìm chị để hỏi kẹo đấy.” Lạc Đà ở sau lưng cô nói một câu.
Lâm Chi Nam dở khóc dở cười.
Cô lấy chocolate từ trong balo ra, ngồi ở trên ghế đá cạnh cửa, bởi vì vấn đề ngôn ngữ, cô chỉ có thể dùng thủ thế ra hiệu cho bọn họ xếp hàng.
Mấy đứa nhỏ xem như ngoan ngoãn, nghe lời xếp thẳng hàng, thế nhưng mà chỉ có chút kẹo này mà toàn bộ đứa nhỏ trong thôn đều đến.
Hai hộp Ferrero mà cô mới mua trong túi gần như không còn sót lại chút gì.
Đám người Lạc Đà từ trong xe chuyển ra mấy hộp to mang vào nhà, Lâm Chi Nam hỏi thăm mới biết là Liên Thắng mang thuốc trị thương, cầm máu… cho người Tây Tạng.
Nơi này cách thị trấn một đoạn, thêm nữa bởi vì cách biệt văn minh, lúc bọn họ ốm đau phần lớn dựa vào bài thuốc dân gian, không có gì hữu dụng hơn thuốc tây.
Tối đó chủ nhà gần như lấy ra những món ăn phong phú nhất để chiêu đãi đám người bọn họ, nhìn ra được quan hệ với Liên Thắng thân thiết, trong bữa tiệc tiếng nói chuyện không ngừng.
“Bọn họ đang nói chuyện gì thế?” Lâm Chi Nam không hiểu, nhỏ giọng hỏi Lạc Đà ở bên.
Lạc Đà “Ngày mai là tiết đua ngựa mỗi năm một lần, Đa Cát lớn ca bảo chúng ta ở lại hai ngày, ngày mai đi tham gia đua ngựa.”
Tiết đua ngựa?
Lâm Chi Nam hứng thú.
“Mấy người các cậu cũng đi đua ngựa sao?”
“Đi chứ, trước đó có một lần tôi còn suýt bị ngựa kéo nửa vòng, ngã đến nửa sống nửa chết.”
Lâm Chi Nam nghĩ đến hình ảnh kia thì buồn cười.
Lạc Đà còn nói thêm.
“Chẳng qua kỹ thuật cưỡi ngựa của anh Thắng rất trâu bò, lúc cưỡi ngựa còn có thể cho ngựa chạy hai vòng, ngày mai qua xem một chút?”
Kỹ thuật cưỡi ngựa của anh ta tốt…
Lâm Chi Nam nhìn về phía Liên Thắng ngồi đối diện ở bàn tròn, không biết Đa Cát và anh ta nói chuyện gì, trên gương mặt màu cổ động của anh ta hiện lên ý cười nhạt, rượu và bột mì Thanh Khoa ăn mãi thành quen, dường như những thứ này trở thành một bộ phận trong cuộc sống của anh ta.
Cô chưa từng thấy qua người này cưỡi ngựa, chẳng qua từng nhìn thấy vô số lần anh ta trèo tường cấp ba cao hai mét, trên bờ tường còn khảm vô số mảnh kính vỡ để đề phòng những tên lưu manh vào trường.
Thế nhưng cũng không đề phòng được anh ta, ngay cả chạy lấy đà cũng không cần, mấy bước giẫm lên vách tường vây, sau đó nhảy qua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận