Chương 1112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi tắm xong, Lâm Chi Nam không dám nấn ná lâu, cô ngồi xổm xuống dùng khăn khô lau người.
Sau đó cô đang định đứng lên cầm lấy quần áo, xuyên thấu qua khe hở gạch đá, cô nhìn thấy một đôi mắt rình coi.
“A, có người.” Sống lưng Lâm Chi Nam lạnh toát, trong nháy mắt cổ họng giống như bị người ta bóp chặt.
“Liên Thắng, Liên Thắng, anh ở đâu ”
Liên Thắng trở nên lạnh lùng, mấy bước đi đến đạp cửa, mà Lâm Chi Nam bởi vì vừa rồi mà giật mình, vô thức dùng khăn che ngực, trốn đến nơi có ánh sáng.
Cơ thể trần ͙truồng của cô cứ thế thẳng tắp va vào trong ngực người đàn ông.
Liên Thắng vô thức đón lấy, hương hoa hồng chui vào trong mũi, theo đó là cơ thể mềm mại cùng với va chạm nhẹ như bông ùa đến.
Cả người anh ta cứng đờ trong mấy giây.
Bàn tay anh ta để ở ngay dưới lưng cô, rõ ràng cảm nhận được xúc cảm giống như tơ lụa trên tay, không giống, tơ lụa không có đường cong, càng không có xúc cảm chập trùng như dãy núi.
Chỉ cần ngón tay anh ta đi xuống một chút chính là bờ mông tròn của cô.
Hai bầu ngực mềm mại còn va vào l ng ngực anh ta, cho dù cách khăn tắm và áo vẫn có thể cảm nhận được có bao nhiêu…
Trong nháy mắt cổ họng anh ta phát khô, giống như có lửa thiêu đốt.
Đầu óc Lâm Chi Nam giống như chết máy, sợ hãi bị xấu hổ và ngượng ngùng thay thế, mặt cô đỏ lên, muốn trốn về sau, nhưng chỉ một động tác nhỏ lại khiến bàn tay đang để ở lưng giống như ma sát ép lấy cô.
Cô vô thức run rẩy, giống như giả chết, ngay cả động cũng không dám động.
Mấy giây sau, mắt dần dần thích ứng với bóng tối, Lâm Chi Nam ngẩng đầu lên, Liên Thắng cũng đang nhìn cô.
Trong bóng tối, ánh mắt người đàn ông u ám, hô hấp hai người phả lên mặt đối phương giống như lông vũ bị đốt.
Trong phòng nghe được động tĩnh đang hỏi xem thế nào, Liên Thắng là người kịp phản ứng trước, bàn tay đẩy cô vào trong nhà xí.
“Mặc quần áo vào.”
Giữa ngón tay còn lưu lại xúc cảm trơn trượt như sữa bò, hầu kết anh ta lên xuống một lần, đuổi theo người rình coi.
Lâm Chi Nam cũng không dám trì hoãn, đè xuống mất tự nhiên như muốn chui vào khe hở kia, cô dùng đèn pin di động tìm túi nhựa đựng quần áo, nhanh chóng mặc áo khoác và quần.
Bên ngoài đột nhiên rùm beng, giống như hòa với tiếng cười.
Sau khi cô mở cửa, lập tức chạy về nơi có tiếng động, sờ soạng chạy qua mấy hộ gia đình và con dốc trồng đồ ăn… cách đó không xa một sân nhỏ có ánh sáng, mấy người đàn ông chỉ vào một con bò Tây Tạng, lại chỉ về phía Liên Thắng ôm bụng cười to, người sau đánh vào đầu bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận