Chương 1122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ở ngay sườn núi cao nhất phía sau em.” Tay Liên Thắng đút túi quần, dùng cằm hướng về phía một sườn núi cao nhất.
“Đêm nay thời tiết đẹp, đoán chừng có thể nhìn thấy chòm sao bò cạp.”
Trong nháy mắt Lâm Chi Nam tràn đầy hứng thú.
“Vậy chúng ta đi thôi.”
Tâm trạng của cô tốt có thể lây sang anh ta, khóe miệng Liên Thắng cong lên, anh ta quay người lấy xe.
Lên xe, Lâm Chi Nam vẫn luôn nghịch máy ảnh, lúc thì hạ cửa sổ xe xuống chụp mấy bức sao trời, đoạn đường này số ảnh mà cô chụp sắp đầy bộ nhớ, nhưng càng đi vào bên trong nhìn ngắm phong cảnh luôn khiến cho thị giác mỹ cảm của cô đạt mức cao nhất.
Liên Thắng nhìn thoáng qua cô, nói.
“Lúc này mới bao lâu chứ, chờ vượt qua khu vực sườn núi này, lúc đó sao trời mới gọi là đẹp, giữ lại chút nữa chụp đi.”
Anh ta buồn bực.
“Em ở nước ngoài lâu như thế, hẳn là ngắm qua đủ loại sao trời rồi chứ?”
“Nó đâu giống nhau, chuyện xưa của mảnh đất này càng thêm hấp dẫn em.” Sao trời chói mắt ở bên ngoài cửa sổ lướt qua mắt cô, Lâm Chi Nam đáp.
“Hơn nữa Boston và London lấy đâu ra sao trời, nhất là London, mùa đông tràn đầy sương mù, sặc đến lỗ mũi người ta đau.”
Cô nhìn về phía ảnh chụp của mình cảm thấy rất hài lòng.
“Bất kỳ một bức ảnh nào trong này của em đều có thể làm màn hình nền, rửa ra thành bưu thiếp mang đi tặng người ta cũng được.”
“Cho nên chuyến đi lần này của em đến Tây Tạng xem như viên mãn?”
Năm ngón tay của Liên Thắng đánh lái, không chút khác thường cong môi.
“Đoạn đường này đi em chụp rồi lại chụp, thẻ nhớ sắp đầy ba cái rồi nhỉ?”
“Cho đến hiện tại, em đã tìm được thứ mà mình muốn chưa?”
Động tác lật xem ảnh của Lâm Chi Nam hơi ngừng trong giây lát, trước tiên cô không trả lời anh ta.
Thật ra lần này việc ghi chép văn hóa Phật giáo và tìm hiểu phương pháp điều chế hương liệu của Tây Tạng chỉ là mục đích thứ hai của cô, hiện tại cô đã đi đến một giai đoạn mới của cuộc đời, bên cạnh cô đều là mấy sinh viên ưu tú sinh ra ở vạch đích, tốt nghiệp xong lập tức kế thừa xí nghiệp của gia tộc.
Mà cô và Phan Ly cũng có khác nhau trong lý niệm kinh doanh của công ty.
Phan Ly kiên trì tập trung vào thị trường nước ngoài, Lâm Chi Nam lại cảm thấy như vậy quá mức lấy trứng chọi đá, nếu không nâng cao chính mình thì ngay cả thị phần trong nước cũng bị các thương hiệu hàng xa xỉ nước ngoài chiếm cứ, còn chưa leo lên ở trong nước đã bị các sản phẩm mới thay thế.
“Nam Nam, mỗi một phút trên thế giới này, ước chừng có hai xí nghiệp đóng cửa, căn bản không có nhiều thời gian như vậy để cho Kim Hạ trưởng thành.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận