Chương 1123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phan Ly không tán thành nói.
“Mà lần này hợp tác với lão phật gia chính là cơ hội tốt nhất để đưa Kim Hạ ra bên ngoài thế giới, bỏ lỡ lần này nó sẽ giậm chân tại chỗ ở giữa các thương hiệu rất nhiều năm.”
Lâm Chi Nam do dự, thậm chí trong nháy mắt còn rất đồng ý với cách nói này của cô ấy.
Thế nhưng cô vẫn kiên trì, một khi sản phẩm đi vào một quốc gia mới, chắc chắn sẽ bị văn hóa mới tàn phá đến hoàn toàn thay đổi, Kim Hạ có thể vượt qua sao?
“Em nghĩ mình đã tìm được.”
Ngày đó bọn họ lái xe vòng qua dãy núi Everest, trời đột nhiên đổ mưa to, mấy người Tây Tạng hồi hương cản xe của bọn họ lại.
Vốn dĩ Lâm Chi Nam cho rằng bọn họ muốn ngồi nhờ xe một đoạn đường, nhưng bọn họ lại chỉ nhờ Liên Thắng chở giúp hành lý của bọn họ, ném ở một giao lộ tiếp theo, vài ngày nữa bọn họ tự nhiên sẽ tìm đến.
Cách cửa sổ xe, Lâm Chi Nam nhìn thấy bọn họ đi ba bước lạy một lạy, quần áo cũ nát, mặt bị gió sương lại thêm màu vàng của đất.
Cô không thể hiểu nổi ý nghĩa sự kiên trì của bọn họ, Liên Thắng giải thích cho cô.
“Đây là tín ngưỡng của bọn họ, một khi tín ngưỡng đạt đến một trình độ nhất định thì ham muốn hưởng thụ vật chất sẽ trở nên cực kỳ nhỏ bé, đừng nói gì đến ăn mặc.”
Lâm Chi Nam nổi lòng tôn kính.
Cũng chính vào thời khắc đó cô hiểu mình kiên trì vì cái gì, lúc trước cùng Phan Ly phát triển Kim Hạ chính là vì nó có một phong cách riêng, văn hóa lý niệm hấp dẫn cô, nếu như ngay cả thứ này cũng mất vậy thì thương hiệu còn ý nghĩa gì.
Liên Thắng dừng xe lại, thấy cô nhìn chằm chằm vào mấy bức ảnh chụp trên màn hình, ánh mắt lấp lánh.
“Em vẫn sẽ kiên trì theo thứ mà mình muốn, nếu quả thật là sai lầm, vậy thì hãy để thời gian nghiệm chứng đi.”
Cô nói xong mới phát hiện hình như trong xe an tĩnh không ít, Liên Thắng ra hiệu cho cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
“Em nhìn ra bên ngoài đi.”
Lâm Chi Nam quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, hô hấp vô thức nhẹ đi.
Cánh đồng bát ngát thấp phẳng giống như cùng đường chân trời chạm vào nhau.
Sao trời giống như chuỗi hạt la bàn, lại giống như ánh sáng và những viên pha lê vỡ vụn rải rác trong bầu trời đêm, nhưng nhìn xa xa lại không giống, sao trời lướt qua bầu trời đêm, phần đuôi giống như một nét vẽ sống động.
Toàn bộ hình ảnh đều trở nên sống động.
Lâm Chi Nam đột nhiên cảm thấy mình trở nên nhỏ bé như đi vào một chiếc thuyền chìm trong biển sao.
“Thật đẹp.”
Ở trước mặt cảnh đẹp tuyệt đối cô gần như không có bất luận từ ngữ gì, chỉ là không kìm lòng được đẩy cửa xuống xe, ngơ ngác nhìn bầu trời đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận