Chương 1126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Thắng muốn đáp lại một câu gì đó, nhưng không muốn tiếp nhận câu rất xin lỗi kia của cô, anh ta không quá tự nhiên uốn nắn cô, giọng khàn khàn.
“Cúc áo nhuốm máu kia sao có thể là của anh chứ? Lâm Chi Nam, em không nghĩ xem mấy thằng con hoang kia có thể đu.ng đến anh sao?”
Hả?
Lâm Chi Nam trợn mắt há hốc mồm.
“Vậy mà các cô ấy còn nhặt cúc áo của anh lên xem như kẹp sách.”
Bốn mắt nhìn nhau, lẫn nhau đều bật cười.
Liên Thắng không chịu đựng được khi cùng cô đối mặt, khóe môi cong lên, chậm rãi dịch ánh mắt đến chỗ khác.
Anh ta đang nhớ lại từ đầu đến cuối động lòng với người này.
Căn bản không cần cố gắng suy nghĩ, việc nhỏ không đáng kể trong nháy mắt bừng lên.
Bắt đầu là thật sự kinh diễm, không một người đàn ông nào lại không dừng bước trước một nhan sắc như thế.
Nhưng ban đầu anh ta chính là hờ hững, mãi cho đến một lần nào đó đến trường học của cô, cô nhóc vì trả thù đám người kia xé sách của mình trực tiếp ném toàn bộ sách vở của đám người gây họa vào thùng nước.
Chủ nhiệm lớp đương nhiên chỉ phạt cô, dù sao trong số kẻ đầu sỏ cũng có con nhà giàu, cô bị phạt đứng bên ngoài lớp học một ngày, không cho phép nghe giảng.
Liên Thắng chậm rãi đi theo bạn lên bậc thang, nghe thấy cô nghẹn ngào lại liên tục học thuộc sách.
Cô nâng sách lên đỉnh đầu, nước mắt chảy ào ào, lại quật cường không chịu thua cầm sách đọc từ đầu đến cuối.
Ánh mắt cô sáng ngời là cực hạn yếu ớt và không phục.
Liên Thắng nhìn, trái tim giống như bị đâm một cái, cực kỳ đau đớn.
Qua một lúc lâu, Liên Thắng mới hiểu được đây là đau lòng cho cô, đau lòng là khởi nguồn của việc thích một người.
Sau đó cô càng lúc càng đối xử tệ bạc với anh ta, nhưng Liên Thắng luôn tìm ra chỗ khiến mình mềm lòng, thậm chí là trầm luân.
Lúc này cảm xúc của Liên Thắng thoải mái, có một loại cảm giác xúc động không ngừng lan ra lông ngực xông thẳng lên đỉnh đầu.
Rất nhiều vấn đề tối nay không hỏi sẽ không có cơ hội nữa.
Liên Thắng nghe thấy mình hờ hững nói.
“Em nói trong quá khứ em có thành kiến với anh, vậy bỏ qua nó, liệu lúc trước đáp lại cho anh có khác nhau không?”
Lâm Chi Nam không nói gì.
Trầm mặc, yên tĩnh.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, rõ ràng ngắn ngủi lại giày vò khiến cho tiếng lòng Liên Thắng phát run, tự mình tuyệt vọng.
Lâm Chi Nam đáp “Có.”
Liên Thắng đột nhiên ngước mắt nhìn.
“Em nghĩ mình sẽ càng có thêm nhiều kiên nhẫn đi tìm hiểu người đàn ông từ nhỏ không cha không mẹ, vừa chảnh vừa kiêu ngạo kia.”
Tim Lâm Chi Nam nóng hổi, có áy náy, có thành kiến tiếc nuối, thậm chí có cảm xúc không tả rõ được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận