Chương 1129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông bưng một đĩa mận vừa mới được rửa sạch đến, tuyết rơi từ lông mi anh ta xuống, nhìn rất chật vật, chỉ có đôi mắt là sáng ngời sắc bén.
Liên Thắng có chút vô tội ngước mắt nhìn kẻ đầu sỏ.
“Này…”
Lâm Chi Nam chỉ tay về phía Lạc Đà.
“Em muốn ném cậu ta.”
Ngụ ý cô không cố ý.
Liên Thắng nhướng mày, giống như tiếp nhận lời giải thích đó, bàn tay phủi đi tuyết trên mặt, anh ta đưa đĩa cho Đại Lưu ở bên cạnh.
Sau đó Lâm Chi Nam nhìn thấy anh ta đưa tay xuống gom tuyết vo thành một hình tròn.
Xong đời, xong đời
Lâm Chi Nam trốn vào đồng hoang mà chạy, thế nhưng chút tốc độ đó của cô không đủ nhìn trong mắt Liên Thắng, anh ta đi mấy bước về phía trước, túm được cánh tay Lâm Chi Nam.
Kéo ra áo lông của cô, quả cầu tuyết ném về phía ngực Lâm Chi Nam.
Dù cách một bộ đồ ngủ, cô vẫn cảm thấy lạnh, a a a, không phục.
Liên Thắng ra tay thành công, xoay người rời đi ý cười trên khóe mắt cực kỳ rõ ràng.
“Vừa mới nói em không cố ý.”
Cô không phục, lại vo quả cầu tuyết ném anh ta, sau đó quả cầu tuyết kia ngay cả sau lưng người đàn ông cũng không với tới, vì thế cô đuổi theo sau, vừa đuổi theo còn vừa tìm cứu binh.
“Lạc Đà, Lạc Đà, cậu mau giúp tôi.”
Toàn bộ quảng trường đều là tiếng cười nói vui vẻ của người chơi tuyết.
Lạc Đà cũng tham gia vào, nhưng mà hai đánh một vẫn không địch lại, chân Liên Thắng dài chạy nhanh, một tay chống lên đầu xe nhảy qua, tùy tiện né tránh.
Trong quá trình đuổi theo, Lâm Chi Nam trượt chân một cái, mông ngã xuống đất.
“Chị Nam.”
Liên Thắng sững sờ, không chạy nữa nhanh chân quay lại.
Thế nhưng mà vừa ngồi xổm xuống bên người, Lâm Chi Nam đang bĩu môi khoanh tay kêu đau đột nhiên cầm quả cầu tuyết ném đến.
“Ha ha, em ném trúng rồi.”
Quả cầu tuyết trực tiếp nện vào mặt Liên Thắng, giống như lông ngỗng rơi xuống, anh ta không chút nào tức giận, đáy mắt sáng ngời lại thanh tịnh.
“Báo thù được rồi, vui vẻ chứ?”
Lâm Chi Nam dùng sức gật đầu.
“Ừm.”
Khóe miệng Liên Thắng nở nụ cười bất đắc dĩ vì người phụ nữ này mười năm như một luôn có thù tất báo, anh ta không nói gì nữa, đưa tay phủi tuyết trên người cô, từ bàn tay đến phía sau.
Sau cùng hai tay trực tiếp xốc nách, giống như xách đứa nhỏ kéo người lên.
Tay Lâm Chi Nam nắm lấy bờ vai anh ta, ngẩng đầu lên chính là phần cằm hình dáng cứng rắn lạnh lẽo, dính tuyết mà cô vừa ném.
Cô cảm nhận được bây giờ anh ta gần như dùng phương thức ôm lấy cô, kéo cô lên, chỉ cần thoáng ngửa đầu là có thể tựa vào trong ngực anh ta.
Giờ phút này tuyết lớn mênh mông, trong lòng cô đột nhiên có một cảm giác ngọt ngào và chua xót thổi vào rất khó tả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận