Chương 1140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu như sớm biết sẽ xảy ra chuyện này, cho dù anh có gặp em ở quốc lộ 318 cũng sẽ không cho em lên xe.” Liên Thắng nói “Nói cách khác, chỉ cần hôm nay em chịu một chút thương tổn nào đều do Liên Thắng anh tạo thành.”
Anh ta vĩnh viễn không thể tha thứ cho mình.
Hầu kết Liên Thắng trượt xuống một lần, ánh mắt lướt qua gương mặt của thiếu nữ, chẳng qua không dừng lại lâu, trong đầu cảm thấy may mắn.
Anh ta nhớ đến khi đó muốn đẩy cô lên xe, vì thế lúc viên đạn sượt qua cánh tay cũng không phát hiện ra.
Ánh mắt Liên Thắng quá kiên định, Lâm Chi Nam không muốn cùng anh ta giằng co trên phương diện này.
“Nói gì thì nói là anh đã cứu em, để em nhìn xem rốt cuộc trên lưng anh có bị thương hay không?”
Cô vươn tay muốn thăm dò, nhưng cổ tay bị Liên Thắng giữ chặt.
Lực đạo to lớn không cho cô vượt nửa bước.
“Lâm Chi Nam, anh nhờ em đừng đến gần anh thêm nửa bước, được chứ? Cũng đừng dùng bất kỳ lời nói nào khiến anh cảm thấy em đang quan tâm anh?”
Gương mặt anh ta căng thẳng giống như cật lực tỏ ra chán ghét cô, cắn răng nói.
“Bây giờ em đang làm gì vậy, bởi vì anh cứu em lần này cho nên cảm kích anh sao? Con mẹ nó trước kia anh làm còn thiếu à, lần này có gì đặc thù đâu?”
“Chỉ cần em nhớ lâu một chút, không cần đối xử tốt với anh, nếu không chờ đến ngày ấy anh quấn lấy em, em đừng có khóc.”
Liên Thắng muốn nói ra lời gì hung ác hơn để hoàn toàn ngăn cách hai người bọn họ, nhưng nhìn thấy ánh nước trong đáy mắt cô, mí mắt anh ta hung hăng giật giật, giống như trái tim đau đớn, cả người vô lực buông cô ra.
Anh ta đứng lên đi về phía cạnh cửa.
“Lúc trước cho em lên xe chỉ là vì quen biết, sớm biết sẽ xảy ra chuyện này, khi đó chắc chắn anh sẽ không quay đầu lại.”
“Em đi đi, hành trình lần này vốn nên kết thúc, là lúc em dự định về Anh, về sớm hai ngày cũng không chậm trễ gì.”
“Bả vai anh đau, ngày mai không tiễn em được, loại lời nói con đường phía trước như gấm kia, không có lời chúc phúc của anh em vẫn như cũ, cho nên anh không nói nữa.”
Liên Thắng mím môi mở cửa đang định quay đầu.
Tất cả động tác im bặt mà dừng bởi phía sau có một lực đạo ập đến, Lâm Chi Nam ôm lấy anh ta.
Phía sau lưng Liên Thắng đột nhiên cứng đờ.
“Anh cho rằng em không muốn sao?”
Nước mắt Lâm Chi Nam rơi xuống, cô gào lên.
“Em cũng muốn cách xa anh một chút, thậm chí lúc có người tới đón em, em muốn đi thẳng một mạch, dù sao loại chuyện này cũng không phải lần đầu tiên em làm.”
Lâm Chi Nam phát tiết, từng chút đu.ng vào phía sau lưng anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận