Chương 1141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nói “Nhưng em không nhịn được mà suy nghĩ không biết anh có bị thương hay không, nghĩ đến hình ảnh anh đẩy em lên xe kia, nghĩ đến liệu mấy viên đạn kia có bắn trúng anh hay không, em sợ anh sẽ chết, em…”
Lâm Chi Nam há miệng lại không nói nên lời, nước mắt chảy rào rào.
Cô sợ đến điên rồi
Cửa lớn mở một khe hở, gương mặt Liên Thắng ở trong bóng tối ùa vào, không nhìn rõ lắm.
Chỉ có lực đạo ôm hông anh ta là chân thực, rõ ràng tùy tiện có thể né tránh, anh ta lại giống như bị điểm huyệt không thể động đậy.
“Anh hối hận vì đã cho em lên xe, em lại càng hối hận. Nếu như em không lên xe, em sẽ không giống như bật tâm thần phân liệt như hiện tại, em sẽ không lo lắng cho anh. Dù cho anh có trúng đạn nằm ở đây, nhiều lắm em sẽ giống như trước kia chảy hai giọt nước mắt cá sấu, tiếp tục tiêu diêu tự tại trải qua cuộc sống của mình.”
Sau lưng là nước mắt nóng bỏng, sắp làm trái tim Liên Thắng phong hóa, anh ta lại giống như trong mộng nghe được cô nỉ non.
“Liên Thắng, có phải em đã thích anh rồi không?”
Thoáng chốc bốn phía yên tĩnh, quanh mình im ắng.
Ngay cả không khí cũng trở nên trầm mặc, dường như lặp đi lặp lại câu nói nghi vấn kia là thật hay giả.
Anh ta ngây ngốc xoay người trố mắt một lúc, đồng tử khóa chặt gương mặt khóc như mèo mướp của cô.
“Em vừa nói gì?”
Lâm Chi Nam thế nào cũng không chịu nói lại, hờn dỗi quay đầu.
Đầu lại bị Liên Thắng dùng hai tay quay lại, cách một tầng sương mù ẩm ướt trước mắt đối diện gương mặt giống như nghe nhầm không thể tin nổi của Liên Thắng.
Liên Thắng lại sống chết muốn nghe lại một lần.
“Nói lại lần nữa.”
Mũi cô đỏ lên, lắc đầu, nước mắt ào ào rơi xuống ngón tay người đàn ông, Liên Thắng giống như bị nhiệt độ kia làm cho nóng lên, vành mắt đỏ ửng.
Trán anh ta tựa vào trán cô, khàn giọng nói.
“Em lại nói anh nghe một lần có được không?”
Lâm Chi Nam làm thế nào cũng không chịu lặp lại, đầu xoay chuyển hết sang trái lại sang phải, chính là không muốn nhìn anh ta.
“Em không…”
Môi đột nhiên bị anh ta ngậm lấy, đôi môi khô ráo mang theo lửa nóng của Liên Thắng ép lấy cô, cực kỳ có tính xâm hiếm ngăn câu nói tiếp theo của Lâm Chi Nam.
Trong nháy mắt trái tim Lâm Chi Nam tê rần, cô giống như một viên kẹo nhảy nhót, trên đùi, trên ngực, gương mặt và mỗi chỗ bị anh ta giữ lấy đều nhảy lên thình thịch.
Không biết là người nào mở đầu trước, chỉ là giây phút môi lưỡi giao thoa, xương sống Liên Thắng tê rần, toàn thân bành trướng giống như thiêu đốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận