Chương 1151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam chú ý đến Liên Thắng từ xa đi về phía bọn họ, cô tạm thời không muốn để người ta biết mình muốn rời đi, nhanh chóng nói sang chuyện khác.
Lạc Đà còn muốn giữ chân, sau lưng một người xách cổ áo anh ta lên, Liên Thắng nói với Lâm Chi Nam.
“Thu dọn đồ đạc đi, lát nữa anh đưa em ra sân bay.”
Hả?
Lâm Chi Nam đột nhiên nhìn anh ta, một cảm xúc dâng lên trước ngực, ngạc nhiên không biết anh ta biết từ khi nào.
Gió trên thảo nguyên rất lớn, ánh mắt Liên Thắng thẳng tắp và trầm mặc.
Tay anh ta buông xuống cũng không nhìn cô nhiều.
“Anh đi trước đánh xe tới.”

Tất cả mọi thứ chẳng qua chỉ là một vali hành lý, trước khi đến là thế, lúc đi cũng thế.
Mọi người biết cô phải đi cũng không có quá nhiều ngạc nhiên, tối hôm qua cảnh sát vũ trang lái xe tới tìm, đám người Đại Lưu nhìn ở trong mắt, nghĩ thầm cô gái này thân phận đặc thù, rời đi là chuyện sớm hay muộn.
Chẳng qua không nỡ là thật, trên đường gặp được người hợp ý không phải chuyện dễ dàng, huống chi còn là một cô gái xinh đẹp như thế.
Chào tạm biệt mọi người, Lâm Chi Nam mới quay đầu lên xe.
Thảo nguyên mênh mông, núi non trùng điệp, đẹp đến mức cảm giác như mây vây quanh mình tường hòa mà yên tĩnh, dường như sự việc trải qua ngày hôm qua chỉ là trận mưa to đột nhiên đến, trời nắng lên chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Liên Thắng ngồi trên ghế lái chuyên tâm lái xe, đôi mắt đen nhìn chằm chằm phía trước, lúc thì nắm chặt tay lại đánh nửa vòng.
Lâm Chi Nam không biết được suy nghĩ của anh ta, chính mình lại không nhịn được mà suy nghĩ lung tung…
Tối hôm qua mới làm ra chuyện như vậy, liệu anh ta có thể cho rằng cô lại một lần nữa dùng xong anh ta lập tức chạy, ném anh ta lại?
Từ khi nào thì anh ta biết trong hai ngày này cô phải quay về Bắc Kinh?
Cô không dám nghĩ nhiều đến việc Liên Thắng cô đơn ra sao khi biết được những chuyện này, vì thế trái tim như bị mèo cào, muốn cùng anh ta làm sáng tỏ gì?
“Vết thương này của anh là sao thế?”
Lâm Chi Nam cầm lấy bàn tay đang để trên hộp đựng đồ của Liên Thắng, tìm đề tài hỏi về vết sẹo trên cánh tay anh ta.
Tròng mắt Liên Thắng nhìn qua.
“Bị thủy tinh sượt qua làm bị thương, có lần đi đường bị lật xe, người không làm sao nhưng cánh tay bị mảnh kính quẹt bị thương.”
Giọng điệu anh ta mây trôi nước chảy, tim Lâm Chi Nam không khỏi siết chặt.
“Bọn anh lái xe đừng nên chạy qua những nơi nguy hiểm kia, anh có mấy mạng chứ.” Cô nói.
“Anh đừng cho là em không biết, Lạc Đà nói vốn dĩ bọn anh dự định đi đến Vô Nhân Khu mạo hiểm một đoạn, bởi vì em mới đổi thành đi đường quốc lộ.”
“Ừm, sau này anh sẽ chỉ đi những chỗ an toàn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận