Chương 1153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

1152 Phiên ngoại Liên Thắng 68
Liên Thắng thu tay giúp cô chỉnh balo về, xoa đầu cô, đôi cô giống như cốc nước vậy, tâm trạng đau khổ bị đè nén của anh ta cứ như thế sụp đổ, một cái dùng sức, Lâm Chi Nam bổ nhào vào trong ngực anh ta.
“Có thể anh sẽ không nhịn được mà đến tìm em, em biết mà, lúc tình cảm xúc động nhất thời, rốt cuộc anh sẽ làm ra chút chuyện vượt qua khống chế, đến lúc đó cho dù em quên đoạn chuyện cũ này của chúng ta cũng đừng đuổi anh ra khỏi cửa.”
Lực đạo vỗ về trên tay anh ta khiến Lâm Chi Nam có xúc động muốn khóc.
“Lâm Chi Nam, lý trí nói cho anh biết, anh không thể nào giống như trước đây chỉ chạy đuổi theo em.”
Nghe nói cô ở thành phố Thượng Hải, anh ta lập tức đến Thượng Hải làm vận chuyển.
Cô ở Đế Đô, anh ta lập tức mở quán bar.
Nhưng vùng đất kia không thuộc về kiểu người như anh ta, anh ta có cách sống của chính mình, Liên Thắng không cách nào vĩnh viễn chỉ là vật phẩm đi theo phụ thuộc cô, anh ta có tôn nghiêm và tự tôn không cho phép.
“Số điện thoại anh đã lưu trong di động của em, sau này em sẽ không xóa nó chứ?”
Lâm Chi Nam lắc đầu, hai mắt đẫm lệ mơ hồ.
“Có việc gì có thể tìm anh bất kỳ lúc nào, dãy số kia vĩnh viễn không đổi.” Khí tức của anh ta hơi lướt qua tai cô.
“Nửa đêm cũng được, chỉ cần em muốn, anh đều ở đó.”
Sau khi trải qua trận sinh tử kia, Liên Thắng hoàn toàn nghĩ thông suốt quan hệ giữa mình và cô.
Bọn họ còn chưa giống nhau.
Thứ mà cô hướng đến là tự do và thế giới sơn ca, khát vọng bay cao, bay đến nơi có thể chứng kiến sáng chói trước mắt.
Điều duy nhất mà anh ta có thể làm chính là ở trên vùng đất mênh mông này, chờ đến khi cô mệt mỏi giang tay đón lấy cô.
“Em không có như thế…” Một giọt nước mắt rơi trên l ng ngực của Liên Thắng, Lâm Chi Nam nói.
“Việc học của em ở nước Anh, sự nghiệp ở Đế Đô, em nhất định phải trở về.”
“Em sẽ không vứt bỏ anh.”
“Anh biết.”
Trên tay đột nhiên truyền đến một xúc cảm lạnh buốt, Lâm Chi Nam cúi đầu nhìn qua, là chiếc vòng tay mà năm năm trước cô cực kỳ thích trong buổi triển lãm trang sức.
Khi đó vì muốn mua chiếc đồng hồ 25 vạn tệ tặng cho Lục Nhất Hoài mà cô đau lòng từ bỏ chiếc vòng tay đấy, ghé vào tủ kính lưu luyến quên về.
Thế nhưng cô không biết, Liên Thắng đứng sau lưng cô, nhìn đầu ngón tay cô nhóc không ngừng vẽ trên tủ kính, trong mắt viết… Muốn Muốn Muốn
Quanh đi quẩn lại chiếc vòng tay này lại một lần nữa đến tay cô, thời gian trôi qua, chi tiết trên vòng tay vẫn còn sáng lấp lánh, tinh xảo đẹp đẽ.
“Anh mua khi nào vậy?” Cô hỏi.
“Sau lần triển lãm kia.” Đầu ngón tay Liên Thắng mơn trớn vòng tay, cười nói.
“Đeo trên tay em quả nhiên đẹp.”
Vô số ngày đêm, anh ta cầm vòng tay tưởng tượng ra kích cỡ cổ tay cô, nới ra nới vào, lo lắng thiếu một viên thì chặt, thừa một viên lại lỏng.
Nhưng nếu như phù hợp thì sao đây?
Liên Thắng cười tự giễu cất vòng tay vào túi, người kia vĩnh viễn không đeo lên.
Bây giờ vòng tay phai màu năm năm đeo ở trên cổ tay cô, ánh mắt Liên Thắng nóng lên nhìn qua, anh ta tiếc nuối mất đi một thứ.
“Nhanh vào thôi, cần lên máy bay rồi.”
Tay anh ta bỏ vào trong túi quần, toàn bộ cảm xúc run rẩy bị anh ta đè nén trở về, khẽ đẩy cô đến chỗ dòng người xếp hàng kiểm tra an ninh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận