Chương 1163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

1162 Phúc lợi Phiên Ngoại NP 8
Mấy chai rượu Whisky lên bàn, anh ta ngại ngùng cười, mặt đỏ rần.
“Cảm ơn chị…”
Lâm Chi Nam cảm thấy cậu thanh niên này rất hay xấu hổ.
“Cậu tập thể hình nhiều năm như thế, sao nhìn vẫn gầy vậy?”
“Tôi gầy sao?”
Anh ta buồn bực vén áo lên cho Lâm Chi Nam nhìn cơ bắp ở bụng của mình.
Khá lắm, mấy khối cơ bụng rõ ràng, theo hô hấp mơ hồ lên xuống chập trùng, không nghĩ đến nam sinh này rất có vốn liếng, không biết sờ lên sẽ là cảm giác gì.
Mặc dù mấy người Lục Nhất Hoài đều có cơ bụng, nhưng quân nhân và người lâu dài ngâm mình trong phòng tập gym, mức độ sung mãn của cơ bắp không giống nhau, hơn nữa phần lớn Lâm Chi Nam là bị đè, rất cứng.
Tình hình chiến đấu qua đi, cô đã sớm mệt đến mức không nhấc nổi tay, sờ cái gì mà sờ.
Lâm Chi Nam nhìn một chút rồi thu hồi tầm mắt.
Trong lòng lại len lén đếm, một múi hai múi… tám múi
Thật đúng là một cậu em khêu gợi.
“Có lẽ là do lượng mỡ trên người tôi không nhiều, cho nên lúc mặc quần áo lên lộ ra cao gầy.”
Anh ta nhìn ánh mắt tán thưởng của Lâm Chi Nam, mặt đỏ lên cười hỏi.
“Chị gái nhỏ, chị có muốn sờ chút không? Bạn bè tôi đều nói sờ lên cơ bụng tôi giống như quả bóng mang theo nhiệt độ, xúc cảm không tệ.”
Lâm Chi Nam nhìn ra cậu ta đang câu dẫn mình.
Như thế cũng quá rõ ràng, nhưng rượu và hoàn cảnh xung quanh mình rất dễ khiến người ta hao mòn lý trí.
Cô muốn sờ thử một chút, để xem xúc cảm ra sao, trước đó ở nước Anh lúc mời huấn luyện viên thể hình, khuỷu tay cô cũng vô tình đu.ng vào cơ bụng người ta.
Hiện tại đơn thuần là cô say rượu mất lý trí, hỏi một câu.
“Có thể sờ sao?”
Anh ta gật đầu, tai lặng lẽ đỏ lên.
Lâm Chi Nam thử thăm dò chọc chọc, eo nam sinh tê rần.
Quả thật giống như quả bóng vậy, vừa mềm vừa cứng, rất lâu không sờ lên cơ bụng của đám người Lục Nhất Hoài, xúc cảm giống nhau sao?
Men rượu xông lên khiến não bộ cô chậm nửa nhịp, tay còn chưa thu về cửa đã bị một lực lớn đạp ra, gió to quét đến.
Lâm Chi Nam chậm rãi ngẩng đầu lên, đối diện với một gương mặt đầy lệ khí, tay cô còn đặt ở trên cơ bụng của người đàn ông kia, Lục Nhất Hoài nhìn, mặt đen như đít nồi.
“Lâm Chi Nam, em buông tay xuống cho anh ”
Vèo một cái, cô vội vàng thu tay, mặt đỏ bừng, giống như quay bài bị thầy chủ nhiệm bắt được.
Mọi chuyện xảy ra ở phía sau giống như cưỡi ngựa xem hoa, khi Lục Nhất Hoài chịu đựng cơn tức ôm Lâm Chi Nam rời đi, Phan Ly còn không sợ chết vẫy tay nói hẹn gặp lại với anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận